11:15 ICT Chủ nhật, 19/01/2020

Thông tin chung

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 11


Hôm nayHôm nay : 787

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 44576

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1703906

Vào điểm học sinh

Vào điểm học sinh

Trang nhất » Tin Tức » Văn hóa văn nghệ » Lý luận phê bình

TRƯỜNG HỌC KẾT NỐI

HOÀNG NHUẬN CẦM VÀ NHỮNG MÙA HOA BẤT TỬ

Thứ tư - 14/11/2018 17:04
Nhà thơ – nhà biên kịch Hoàng Nhuận Cầm đã có mặt tại trường THPT Minh Phú vào một buổi sáng cuối tháng 10. Thời tiết thật biết chiều lòng người, chút se lạnh, chút nắng ấm, chút gió lùa; không gian thu ấy đã làm cho buổi gặp gỡ trở nên thân mật, đầm ấm và cũng thật xúc động.
HOÀNG NHUẬN CẦM VÀ NHỮNG MÙA HOA BẤT TỬ

HOÀNG NHUẬN CẦM VÀ NHỮNG MÙA HOA BẤT TỬ

        Ấn tượng đầu tiên về nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm là dáng người gầy gò, khắc khổ nhưng bước đi nhanh nhẹn, vội vã. Không ai có thể ngờ rằng con người ấy lại có sức làm việc không ai sánh kịp, ông tự nhận mình là người “cày cuốc” cần mẫn trên cánh đồng thơ ca, nghệ thuật. Những hạt giống thơ ca, những kịch bản phim đã nảy hoa kết trái: năm 1972 – 1973, giải nhất cuộc thi thơ Báo Văn  nghệ với bài thơ “Vào mặt trận lúc mùa ve đang kêu”, giải thưởng Hội nhà văn năm 1993 với tập thơ “Xúc xắc mùa thu”, sau bộ phim “Mùi cỏ cháy” ông nhận giải Biên kịch xuất sắc Liên hoan phim lần thứ 17. Là nhà thơ – nhà biên kịch nổi tiếng nhưng trong đời thực Hoàng Nhuận Cầm lại thật gần gũi, chân chất; cách nói chuyện tếu táo, dễ chịu. Trong khoảng thời gian ngắn, ông đã kể lại câu chuyện chân thật về cuộc đời mình - câu chuyện về người lính và những “Mùa hoa bất tử”.

     Sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật, Hoàng Nhuận Cầm giăng mắc nhiều đam mê. Đang học dở khoa Văn Đại học Tổng hợp Hà Nội, năm 1971, Hoàng Nhuận Cầm nhập ngũ, chiến đấu ở mặt trận Quảng Trị. Trải qua nhiều trận đánh, nhiều lần bị bom đạn dập vùi, Hoàng Nhuận Cầm vẫn say mê sáng tác thơ. Thơ ông tái hiện chân thực kỉ niệm từ những ngày đầu:

Vào mặt trận lúc giọng ve đang kêu
Hay tiếng gọi lên đỉnh cao đánh giặc
Đây mùa hạ lòng tôi sung sướng nhất
Bao điểm chốt anh hùng, tôi nổ súng cùng ai
                             (Trích:“Vào mặt trận lúc mùa ve đang kêu”)

     Là câu chuyện xúc động về những người đồng đội

                             “Buổi mẹ và em gái tiễn lên đường
                             Thịnh cùng tôi đã hứa gì với mẹ
                             Nghe súng nổ biết Thịnh thương mẹ thế
                             Mùa thu này ta hát khắp Trường Sơn”
                                                                                      (Trích: Thư mùa thu)

     Những trải nghiệm khắc nghiệt của chiến tranh đã ghi dấu trong “Những câu thơ viết đợi mặt trời”

                             Cuối cánh rừng, rơi xuống mấy ngôi sao
                             Ngày mai ở đây sẽ bay lên tiếng hát
                             Chung quanh đây nhiều hố bom rách nát
                             Chung quanh đây nhiều chồi non dịu mát
                             Sẽ là nơi tôi thức đợi mặt trời”
                                                                             (Trích)
          Nhà thơ tâm sự: Thế hệ chúng tôi đã biến thơ thành vũ khí. Nếu như mẹ đã sinh ra tôi bằng xương bằng thịt thì Tổ Quốc đã sinh ra một nhà thơ – chiến sĩ Hoàng Nhuận Cầm. Vào chiến trường, đối diện với sinh tử người lính trưởng thành rất nhanh. Có những lúc nghĩ đến cái chết

“Một mai chết thật âm thầm
Mấy cành cỏ dại khẽ trầm ngâm ru
Một mai chết hết hận thù
Mắt chầm chậm khép, tay từ từ xuôi
Một mai chết thật buồn cười
Tóc tôi buông xuống như người ngủ mơ”
(Trích: Một mai)

     Nhưng dù vậy, thơ Hoàng Nhuận Cầm vẫn tràn đầy “Giai điệu lạc quan”:

Ta phải sống như là không thể chết
Mắt lơ mơ như  chưa lúc nào nghèo
Và đứng hát nghiêm trang bên miệng vực
Mái tóc xòa hứng hết gió gieo neo”
                                      (Trích)

     Trở về từ khói lửa, vốn liếng hành nghề thơ – nhà biên kịch của Hoàng Nhuận Cầm là hình ảnh người lính. Dường như kỉ niệm về những đồng đội cũ vẫn còn vẹn nguyên trong trí nhớ nhà thơ, đặc biệt hình ảnh người bạn thân - Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc. Hoàng Nhuận Cầm có thể nhớ đến rành rọt từng từ trong cuốn nhật kí bất tử Mãi mãi tuổi 20. Ông kể về bạn mình, về cuốn nhật kí một cách say mê như thể đang sống lại cái thưở 20 đầy hoài vọng. Ông kể về sự khốc liệt của chiến tranh, về hy sinh mất mát cứ nhẹ tênh mà để lại cho người nghe nỗi xúc cảm rưng rưng vì sự vĩ đại ẩn trong những điều rất đỗi giản dị hàng ngày. Với Hoàng Nhuận Cầm, những đồng đội đã ngã xuống nơi thành cổ Quảng Trị mãi mãi là những mùa hoa bất tử.

“Và đó – mùa hoa bất tử
Nở hoài trên mũ quân nhân
Chưa giao thừa nào ta ngủ
Em còn nhớ không Mùa xuân...”
                             (Trích: Mùa hoa bất tử)
 
     Thi sĩ giờ đã bước vào tuổi 67, nhưng trong đôi mắt ông nỗi nhớ của những năm tháng ngồi trên ghế nhà trường vẫn trong veo, tinh sương như cái thuở ban đầu. Trở về đời thường, trái tim Hoàng Nhuận Cầm vẹn nguyên sự nồng hậu, yêu thương, đắm đuối, say mê, dễ rung cảm. Ông nhận ra “Một hy sinh nho nhỏ” của vợ, “Các con là ngọn lửa”. Nhưng sống giữa đời thực hôm nay, ông trần tình đã có những đêm mất ngủ vì nhớ “Trái tim bên hàng rào”, “Nhớ lại ngày đầu gặp Huế”, “Gió linh cảm”,…Những thao thức của một thời không thể nào quên đã nuôi dưỡng tâm hồn lạc quan, trẻ trung của nhà thơ – chiến sĩ Hoàng Nhuận Cầm, đưa ông đến gần hơn thế hệ trẻ.

Tác giả bài viết: Nguyễn Phương Thảo - TT Tổ Ngữ Văn

Nguồn tin: Trường THPT Minh Phú

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn

 

Đăng nhập thành viên