09:34 EDT Thứ bảy, 24/08/2019

Thông tin chung

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 6


Hôm nayHôm nay : 2395

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 19308

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1371896

Vào điểm học sinh

Vào điểm học sinh

Trang nhất » Tin Tức » Tổ nhóm chuyên môn » Tổ Sử - Địa - GDCD

TRƯỜNG HỌC KẾT NỐI

TĂNG CƯỜNG RÈN LUYỆN KĨ NĂNG NHẰM GIÁO DỤC NẾP SỐNG THANH LỊCH VĂN MINH ĐỐI VỚI HỌC SINH TRUNG HỌC PHỔ THÔNG

Thứ bảy - 08/12/2018 09:12
Từ xa xưa bên cạnh việc rèn luyện đạo đức cho học sinh là công việc luôn được chú trọng . Đặc biệt rèn kĩ năng sống cho học sinh là một mặt giáo dục cần đặc biệt coi trọng nhất là trong thập kỉ XXI khi sự nghiệp giáo dục đang được đẩy mạnh. Việc rèn kĩ năng sống cho học sinh là đòi hỏi thường xuyên của công tác giáo dục đồng thời cũng là đòi hỏi cấp thiết của việc hình thành nhân cách cho học sinh trong công tác giáo dục hiện nay.
TĂNG CƯỜNG RÈN LUYỆN KĨ NĂNG NHẰM GIÁO DỤC NẾP SỐNG THANH LỊCH VĂN MINH ĐỐI VỚI HỌC SINH TRUNG HỌC PHỔ THÔNG

TĂNG CƯỜNG RÈN LUYỆN KĨ NĂNG NHẰM GIÁO DỤC NẾP SỐNG THANH LỊCH VĂN MINH ĐỐI VỚI HỌC SINH TRUNG HỌC PHỔ THÔNG


          Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng viết:
Người có tài mà không có đức là người vô dụng
Người có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó”

Học sinh THPT, đặc biệt là học sinh lớp 11 - lứa tuổi có nhiều thay đổi mạnh mẽ về thể chất, sức khoẻ và tâm sinh lý , các em dễ thay đổi tình cảm, hành vi.  Các em còn mải mê tìm hiểu kiến thức mà quên mất việc rèn luyện kĩ năng, đặc biệt là cách cư xử đúng mực với bạn bè, thầy cô và mọi người nơi công cộng. Mâu  thuẫn giữa ý muốn thoát khỏi sự giám sát của bố mẹ, thầy cô, muốn tự khẳng định mình đã nảy sinh những xung đột mà các em chưa được trang bị những kĩ năng cần thiết để ứng phó và giải quyết.
I.  Những tình huống sai lầm học sinh hay mắc phải khi ứng xử với mọi người và ứng xử nơi công cộng
1.  Ứng xử với bạn bè
- Học sinh hay có cách ứng xử kì thị đối với những học sinh mặt có nhiều tàn nhang, xấu, béo, thấp hoặc chêu ghẹo bạn trong giờ học
- Học sinh hay lôi tên bố mẹ của bạn ra để chêu đùa.
- Học sinh còn tách ly những bạn không cùng “ cách nghĩ” đối với mình nên gây mất đoàn kết lớp.
- Có những học sinh khó chịu, thậm chí gây gổ đánh nhau đối với những học sinh nhắc nhở những lỗi mình mắc phải với thầy cô giáo.
- Học sinh nói tục, chửi bậy trong và ngoài lớp học.
 


 2.  Ứng xử với thầy cô giáo
- Học sinh hay mắc lỗi trả lời trống không khi giáo viên gọi kiểm tra bài cũ hoặc phát biểu ý kiến.
- Học sinh có thái độ phản ứng gay gắt khi giáo viên chấm nhầm điểm hoặc nhắc nhở lỗi mình vi phạm trước lớp.
- Học sinh ngủ gật trong giờ học.


 
- Học sinh gặp các thầy cô giáo ngoài hành lang hoặc sân trường không chào.
- Học sinh nói leo trong giờ học và nói tự do khi giáo viên chưa cho phép.

3.  Ứng xử với cán bộ công nhân viên và khách tới trường.
- Rất ít hình ảnh học sinh chào hỏi khi  gặp chú bảo về hoặc khách tới trường.

 
 
- Chỉ có một số em hướng dẫn tận tình nếu khách hỏi về các phòng ban của nhà trường.
4.  Ứng xử khi đi trên xe buýt
- Học sinh còn nói chưa suy nghĩ nên nhiều khi gây ấn tượng xấu với khách trên xe buýt.
- Học sinh chưa hiểu rõ ý nghĩa của việc nhường xe buýt cho người già, trẻ nhỏ, phụ nữ mang thai.

5.  Ứng xử đối với môi trường
- Học sinh còn có hiện tượng mua quà vặt lên lớp, vứt rác không đúng quy định.
 

 
- Học sinh có thái độ khó chịu khi bạn khác trong lớp nhắc nhở về việc vứt rác ra lớp.
- Học sinh thấy rác ở hành lang hay sân trường cũng không bỏ đúng quy định.
II  Một số câu hỏi để uốn nắn  cách ứng xử cho học sinh
CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT
EM  NHẤT ĐỊNH SẼ LÀM ĐƯỢC
Năm đó, tôi cứ nghĩ rằng mình sẽ thi đỗ đại học, nhưng tôi lại trượt một cách bất ngờ. Mặc dù bố mẹ muốn tôi tiếp tục ôn thi học tiếp, nhưng tôi hiểu rằng một gia đình có kinh tế không khá giả như gia đình tôi thì khó có thể tiếp tục trang trải học phí cho tôi học tiếp. Vì vậy, tôi không đi ôn thi nữa.
           Tôi ở nhà ba ngày thì thầy  hiệu trưởng của một trường hiệu trưởng của một trường tiểu học trong thôn đến tìm tôi. Ông nói rằng trường đang rất cần giáo viên. Ông muốn mời tôi đến làm giáo viên của trường.
          Buổi học đầu tiên, khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, tôi đang bước xuống bục giảng đi ra thì có một đứa trẻ bỗng đứng lên nói: “ Thưa thầy, thầy vẫn chưa giới thiệu tên thầy với chúng em ạ.”  Tôi nhìn vào đứa trẻ đang đứng ở góc lớp nói: “ Sau này, các em cứ gọi thầy là thầy Lưu.”  Nói xong, tôi bước xuống bục giảng ,định rời đi thì lại nghe thấy đứa trẻ đó gọi: “Thưa thầy Lưu, tên em là Vương Dũng Cảm, biệt danh là Trứng Muối ạ.”  Một tràng cười rất to của các bạn học sinh rộ lên.
           Buổi thứ hai lên lớp, tôi cố ý gọi em Vương Dũng Cảm đứng lên đọc bài. Tôi vừa gọi tên xong, cả lớp lại nổ ra một tràng cười rất to. Tôi cảm thấy kỳ lạ, ra hiệu cho học sinh trật tự. Khi cậu ta đọc xong , tôi mới hiểu tại sao các bạn trong lớp lại cười to đến như vậy. Thì ra Vương Dũng Cảm đọc sai gần hết cả bài. Có vẻ như thành tích học tập của cậu ta rất kém. Mặc dù đọc sai nhiều chữ , bị bạn bè cười nhạo, nhưng vẻ mặt củacậu vẫn dương dương tự đắc.
           Kết thức buổi học , tôi ngồi lại văn phòng nói chuyện với một giáo vien khác về em Vương Dũng Cảm. Giáo viên này nói : “ Cậu bé này rất đáng thương, năm ngoái bố cậu ta đi làm và bị tai nạn xe qua đời, mẹ cậu ta lại đi bước nữa, giờ cậu ta sống với ông bà nội. Cậu ta học rất kém, chín tuổi mới bắt đầu đi học, năm ngoái ới học xong lớp ba, chưa chắc đã lên lớp được.”
          Trên đường về nhà, tôi nhìn thấy Vương Dũng Cảm . Cậu ta đeo trên lưng chiếc cặp sách rất nặng. Một mình cậu ta vừa bước vừa lẩm nhẩm cái gì đó. Tôi bước đến cất giọng hỏi: “ Vương Dũng Cảm, em đang lẩm nhẩm cái gì thế?
          “ Thưa thầy , em đang đọc lại bài văn.” Cậu ta nói xong rồi lấy quyển sách Tiếng Việt từ trong cặp ra, mở bài đầu tiên, chỉ vào một chữ và hỏi tôi :  “ Thầy ơi, chữ này đọc là gì ạ?”
          Tôi nói: “ Đây là chữ nghiêng.Từ nay về sau , nếu gặp chữ nào không biết mà không có t    hầy ở đó thì em hãy tra từ điển nhé.”
          “ Thưa thầy, em không có từ điển ạ. Ông nội nói khi nào em thi được chín điểm môn Ngữ văn thì ông mới mua từ điển cho em.  Em nhất định sẽ làm được.”  Về đến nhà, tôi lục tìm quyển từ điển và tất cả dụng cụ của mình đưa cho Vương Dũng Cảm. Cậu ta nói: “ Thưa thầy , em nhất định sẽ đạt được chín điểm môn Ngữ văn để tặng thầy.” Tôi nhìn trong mắt cậu ta thấy có những giọt nước mắt long lanh.
         Đợt thi giữa kỳ, trong bốn môn thi thì chỉ có một môn Vương Dũng Cảm đạt điểm qua. Tôi lo lắng rằng sau khi biết thành tích, Vương Dũng Cảm sẽ rất buồn, Tôi muốn tìm gặp gặp cậu ta nói chuyện, chủ yếu là để an ủi. Không ngờ, tôi chưa kịp tìm thì cậu ta đã chạy lên văn phòng tôi. Cậu ta vui vẻ nói: “ Thưa thầy, môn toán đợt này của em qua được rồi.”
          Nhìn vẻ mặt đầy hào hứng của cậu ta, tôi hơi ngạc nhiên, chỉ dủ điểm qua mà sao cậu ta vẫn vui như thế. “Thầy ơi, đây là lần đầu tiên em thi qua.Em nghĩ để thi đạt 9 điểm tặng thầy cũng không còn lâu nữa, sẽ rất nhanh thôi, thầy đợi nhé!
           Vương Dũng Cảm nói xong, chạy ra khỏi văn phòng giống như một chú chim non tràn đầy hi vọng. Tôi băn khoăn không hiểu tại sao một đứa trẻ gặp phải hoàn cảnh bi thương, có thành tích học tập kém xa so với bạn bè mà lại có sự tự tin và niềm lạc quan mãnh liệt đến thế? Còn tôi thì sao? Tôi đã vứt bỏ giấc mơ của mình ở một nơi nào đó mà chính tôi cũng không biết.
          Suốt học kỳ, Vương Dũng Cảm là học sinh duy nhất không nghỉ buổi học nào. Mặc dù không đạt 9 điểm trong đợi thi cuối kỳ nhưng cả bốn môn thi của cậu ta đều qua. Đặc biệt là điểm môn Tiếng Việt được 8 điểm. Dù không đạt được 9 điểm như mong muốn, nhưng cậu ta vẫn nói với tôi:       
Thưa thầy ,em có thể làm được. Em nhất định sẽ thi được 9 điểm. Thầy hãy đợi nhé!”
          Bây giờ tôi đã trở thành giáo viên giỏi của trường chuyên cấp ba, còn cậu bé Vương Dũng Cảm đầy tự tin và lạc quan ngày nào cũng trở thành sinh viên đại học. Dịp khai giảng năm học nào tôi cũng đem câu chuyện của Vương Dũng Cảm ra kể lại cho các học sinh của mình nghe. Tôi hy vọng rằng, dù các em có gia đình giàu hay nghèo, kết quả học tập có tốt hay không, dù cho phải đối mặt với khó khăn như thế nào, các em cũng đều không nụt chí, luôn tràn đầy tự tin nói câu “ Em nhất định sẽ làm được.”
               
 

            Nghịch cảnh dù có làm con người cảm thấy đau khổ, nhưng có trải qua khó khăn thất bại thì con người mới có thêm kinh nghiệm và sức mạnh. Khi gặp khó khăn, chúng ta nên trực tiếp đối mặt hay chạy trốn? Chúng ta ta dũng cảm khắc phục hay để mặc khó khăn nhấn chìm? Thái độ sống khác nhau sẽ khiến cuộc đời của mỗi chúng ta khác nhau
 
 

CÂU CHUYỆN THỨ HAI
NỤ CƯỜI TRONG GIAN KHỔ
           “ Tôi không thể lựa chọn điều kiện sống, nhưng tôi có thể chọn lựa thái độ sống. Khi gặp khó khăn, khóc lóc hông giải quyết được vấn đề , vậy tại sao không mỉm cười?” Một sinh viên khoa Tin học và Kỹ thuật của một trường đại học khi gặp nghịch cảnh đã mỉm cười và lựa chọn sự kiên cường như thế. Việc cô vừa chăm sóc bố vừa đi học đã khiến nhiều người xúc động.
          Cô là một cô gái dân tộc nghèo. Năm cô bốn tuổi, mẹ cô vì áp lực cuộc sống mà bỏ nhà đi, từ đó bặt vô âm tín. Không lâu sau, đoàn văn công của huyện nơi bố cô công tác cũng bị giải thể. Hai bố con phải nương tựa vào nhau, làm thuê khắp nơi. Vì không có tiền học nên cô học xong lớp ba đành phải nghỉ học đến vùng ven biển bắt ốc phụ bố kiếm tiền. Nhưng hàng đêm, dưới ngọn đèn dầu, người bố vẫn không quên dạy cô học các kiến thức lớp 4. Hồi đó, niềm vui lớn nhất của cô là chạy đến trước hiệu sách đứng ngắm những cuốn sách trưng bày mà cô không đủ tiền mua. Nửa năm sau, hai bố con quay trở về quê hương. Cô xin đi học tiếp lớp 5, và trở thành người đạt thành tích cao nhất trong kỳ thi vào cấp hai.
          Vì có thành tích học tấp xuất sắc nên cô được miễn học phí trong suốt ba năm cấp ba. Mặc dù hoàn cảnh khó khăn nhưng cô vẫn học hết cấp ba một cách thuận lợi.
          Vì có thành tích học tập tốt nên cô được khoa Tin học và Kỹ thuật của một trường đại học trên thành phố nhận vào học. Người bố vui quá lên đã chuyển hết đồ đạc lên thành phố ở cùng con gái. Được sự giúp đỡ và trợ cấp của nhà trường, cô thuận lợi bước vào giảng đường đại học.
          Bố con cô thuê một căn phòng nhỏ cạnh trường, mở một của hàng nhỏ để buôn bán. Cuộc sống cứ thế ngày một trở nên khác hơn. Nhưng rồi những khó khăn đáng sợ vẫn tiếp tục trút xuống đầu hai bố con. Một ngày, khi cô từ trong bếp đi ra thì phát hiện bố mình đang nằm trên đất , vừa nôn thốc nôn tháo, vừa co giật. Bênh viện chuẩn đoán là bố cô bị xuất huyết não, toàn bộ nửa người bên trái bị liệt. Không chỉ có vậy những lần kiểm tra sau đó, bác sĩ còn phát hiện bố cô mắc bệnh tiểu đường, nhồi máu não và ung thư bàng quang.
           Những biến cố đột ngột như vậy không làm cô gục ngã. Cô cũng không oán hận số phận mà dùng đôi vai nhỏ bé yếu đuối của mình để gánh vác trách nhiệm. Sự khổ cực đã khiến cô chín chắn hơn trong cuộc sống. Khi đối mặt với những khó khăn của số phận, cô không có thái độ tiêu cực, bi quan mà vẫn rất yêu đời.
          Để có tiền chữa bệnh cho bố, cô bắt đầu đi làm gia sư. Ngày nào cô cũng dậy từ năm giừo sáng, giúp bố rửa  mặt, đánh răng , và giúp ông tiêm thuốc, uống thuốc. Buổi trưau cô lại về nhà nấu cơm, sắc thuốc.Buổi tối cô phải đi gia sư mất mấy tiếng đồng hồ, sauđó lại về cho bố đi ngủ. Đến đêm khuya cô mới bắt đầu học bài.
           Vào thời điểm khó khăn nhất,thầy cô và bạn bè vẫn mở rộng vòng tay ấm áp để giúp đỡ, động viên cô. Qua ba lần quyên góp, thầy cô và bạn bè cũng giúp cô được một khoản tiền. Mặc dù chăm sóc bố bận bịu  nhưng thành tích học tập của cô vẫn xếp loại xuất sắc. Cô còn đạt học bổng quốc gia trong kỳ thi tiếng Anh của học kỳ thứ sáu.
          Cô đã nhận được danh hiệu “ Sinh viên ưu tú” cấp quốc gia. Các phương tiện truyền thông lấy hình ảnh cô làm biểu tượng cho những phẩm chất đạo đức tốt đẹp. Khi đối mặt với khó khăn, cô luôn lạc quan hướng về tương lai để phấn đấu học tập, nỗ lực thành tài...
          Khi tốt nghiệp, cô được giữ lại làm nghiên cứu sinh khoa Tin học và Kỹ thuật của trường. Nghĩ đến tương lai, cô vẫn mong ước sẽ có thể chữa khỏi bệnh cho bố mình. Khi cô cùng các bạn ngồi trên bãi cỏ, vừa đọc sách, vừa ngắm bầu trời, có thể thấy nơi khóe môi cô thấp thoáng một nụ cười. Nụ cười ấy bình thản, thanh khiết như trời xanh, không có một chút bi quan, đau khổ  hay oán hận.
          Cô nói: “ Điều giúp tôi vượt qua được những ngày tháng khó khăn chính là sự tự tin và niềm hy vọng. Tôi vẫn nghĩ trên đời này không có bất cứ trở ngại nào mà không thể vượt qua.”

Nghịch cảnh không phải là vực sâu của cuộc đời đời, khiến chúng ta rơi xuống và không leo lên được, mà là một hòn đá mài khiến con người có thêm hy vọng và niềm tin mạnh mẽ. Được rèn giũa qua nghịch cảnh sẽ khiến thành tựu của bản thân thêm rực rỡ. Vì vậy, khi gặp nghịch cảnh, chúng ta đừng thở dài, đừng than vãn, mà hãy giữ chặt niềm hy vọng để không ngừng nỗ lực không ngừng nỗ lực vượt qua và tạo dựng tương lai tươi sáng cho bản thân.
 
          
 
CÂU CHUYỆN THỨ BA
GIỚI HẠN CỦA CHỊU SỰ ĐỰNG
          Có một chàng trai vừa tốt nghiệp được điều ra biển làm việc ở một giàn khoan dầu. Ngày đầu tiên làm việc, Trưởng phòng yêu cầu cậu trong một khoảng thời gian nhất định, phải leo cao hơn mười mét để đưa tận tay Giám đóc một chiếchộp được gói bọc rất đẹp. Cậu cầm chiếc hộp rồi nhanh chóng leo lên , nhũng nấc thang hẹp, thở phì phò, người ướt đầm mồ hôi để đưa Giám đốc chiếc hộp đó. Giám đốc chỉ ký tên lên bên ngoài giấy bọc rồi lại bảo cậu mang hộp xuống.Cậu ôm chiếc hộp, bước xuống các bậc thang, rồi đưa cho Trưởng phòng. Trưởng phòng lại ký tên bên ngàoi vỏ bọc chiếc hộp và bảo cậu mang lên cho Giám đốc.
          Cậu nhìn Trưởng phòng , do dự một lát rồi cũng bước lên các bậc thang. Khi leo lên đến nơi và đưa được cái hộp cho Giám đốc, toàn thân cậu ướt đầm mồ hôi, chân mềm nhũn. Thế nhưng, vị Giám đốc vẫn làm như lần truuwóc, ký tên và bảo cậu mang xuống. Cậu lại ôm chiếc hộp bước xuống cầu thang. Trưởng phòng cũng vẫn ký tên và bảo cậu mang lên.
           Lần này, cậu thấy bực thực sự, liếc nhìn vẻ mặt bình thản của Trưởng phòng, cố nén cơn giận và lại tiếp tục mang chiếc hộp bước từng bước lên bậc cầu thang  một cách khó nhọc. Khi lên đến nơi cả người cậu như muốn đổ xụp xuống. Cậu đưa chiếc hộp cho Giám đốc, Giám đốc nhìn cậu với vẻ kiêu ngạo: “Mở cái hộp ra.” Cậu bóc lớp giấy bọc bên ngoài rồi mở chiếc hộp ra. Bên trong có hai chiếc hộp nhựa đựng cà phê. Cậu ta cầm lên, hai mắt nảy lửa  nhìn thẳng vào giám đốc.
           Giám đốc lại bảo cậu : “ Pha cà phê đi.”
          Chàng trai bấy giờ không thể kìm nén thêm được nữa . “Bộp!” Cậu ném cả cái hộp xuống sàn. “Tôi không làm nữa.” Nói xong, cậu nhìn cái hộp nằm trỏng trơ trên sàn. Tất cả cơn giận trong lòng phát ra cùng lúc cậu ném chiếc hộp.
          Lúc này, Giám đốc mới đứng dậy, nhìn thẳng vào cậu và nói : “ Chúng tôi vừa để cậu làm mấy việc. Đó là muốn luyện khả năng chịu đựng cho cậu. Vì chúng ta làm việc trên biển nên sẽ có rất nhiều nguy hiểm. Vì vậy, chúng tôi yêu cầu các đội viên phải có khả năng chịu đựng gian khổ vô cùng mạnh mẽ, chịu đựng nhiều cuộc khảo sát khó khăn vất vả, như vậy mới hoàn thành được nhiệm vụ. Đáng tiếc, những lần rước cậu đều vượt qua, chỉ còn một chút nữa thôi thì lại không được thưởng thức vị ngon của cà phê do chính tay mình pha. Bây giờ cậu có thể đi được rồi”
      Nhiều khi chúng ta chỉ cách đích có một chút như vậy thôi....
 
     
     

Nhiều khi nhẫn nại không có nghĩa là nhẫn nhục chiu đựng mà là để mài giũa và khảo nghiệm bản thân để đi đến thành công, Giống như việc “ có công mài sắt có ngày nên kim”, biết lùi một bước để tiến ba bước như vậy chúng ta mới có cơ hội nhìn thấy bầu trời bao la ở phía trước.
 
 
 
 
 
 

CÂU CHUYỆN THỨ TƯ
PHẦN THƯỞNG CHO SỰ TRUNG THỰC
 
          Một hôm, Alexander Đại đế đang dạo chơi trong vườn hoa thì trông thấy một người hầu mệt mỏi dựa lưngvào một tảng đá ngủ. Trên khóe mắt anh ta vẫn còn đọng vài gọt nướcmắt.
           Alexander Đại đế cảm thấy kỳ lạ, đang định đến lay người hầu lười nháckia dậy thì bỗng sững người lại vì nhìn thấy một phong thư đã mở rơi từ túi áo của người hầu. Bị sự tò mò thôi thúc, Alexandể Đại đế nhặt phong thư lên xem. Thì ra bức thư này do mẹ của người hầu gửi đến. Bức thư viết, lần trước người hầu có nhờ người mang tiền về cho mẹ mua thuốc và số tiền ấy đã đủ mua để uống được mấy ngày rồi , nên bà khuyên nhủ và an ủi con đừng quá lo lắng về bệnh tình của mẹ...
          Đọc  xong lá thư, Alexander Đại đế rất cảm động về tình yêu thương vĩ đại ấy của người mẹ. Nó như dòng suối mát lành tưới mát tâm hồn. Rồi ông lấytừ trong áo mình ra từ một túi tiền, rồi bỏ cả phong thư kia cùng túi tiền vào túi người hầu. Sau đó, ông quay về cung điện.
           Một lúc sau, người hầu tỉnh giấc. Anh ta lấy tay nắn túi áo , bất giác phát hiện ra trong đó  có một túi tiền. Trên mép túi tiền ấy còn thêu cả tên của Alexander Đại đế. Người hầu cảm thấy vô cùng sợ hãi, mồ hôi túa ra như tắm. Anh ta nghĩ chắccó ai đó đang cố tình hại mình. Để minh oan cho bản thân, người hầu lập tức đến cung điện và xin cầu kiến Alexander.
            Nghe lời tấu trình, Alexander đồng ý cho người hầu đó vào yết kiến. Khi trông thấy người hầu, ông lớn tiếng hỏi :” Tên hầu kia, có việc gì mà người đòi gặp ta?” 
           “ Thưa bệ hạ, thần vừa có sự sao nhãng trong công việc của mình và ngủ quên một lát. Khi tỉnh dậy, thần phát hiện trong úi áo của mình có một túi tiền. Chắc chắn có kẻ muốn hại thần nên mới ngầm bỏ vào. Mong bệ hạ minh xét cho thần.”.  Nói xong, người hầu cẩm túi tiền dâng cho Alexander.
           Alexander nở nụ cười hiền hậu:” Ta thấy người rất trung thực, vì vậy túi tiền này chính là phần thưởng cho sự trung thực của ngươi. Bây giờ ngươi hãy cầm túi tiền này về mua thuốc cho mẹ chữa bệnh và cho ta gửi lời hỏi thăm bà.”

Trong cuộc sống, mỗi người đều có nhu cầu khẳng định của bản thân, nhưng liệu mấy ai biết quan tâm đến giá trị của người khác? Biết khẳng định giá trị của người khác thì mới được người khác tôn trọng, mới có thể hiểu sâu sắc hơn giá trị của chính bản thân mình. Và như vậy chúng ta mới giúp cho cuộc sống này luôn luôn tươi đẹp, giống như vườn hoa xuân đầy hương thơm và rực rỡ sắc màu.
 
          Sự trung thực của người hầu đã có thể mang về phần thưởng thật hậu hĩnh. Trung thực là đức tính tốt đẹp trong tâm hồn mỗi người. Người có đức tính này là người có cuộc sống xứng đáng


Tác giả bài viết: Đinh Thị Thanh Tâm (Tổ Sử - Địa - GDCD)

Nguồn tin: Trường THPT Minh Phú

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Đăng nhập thành viên