05:56 EST Thứ năm, 12/12/2019

Thông tin chung

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 22

Máy chủ tìm kiếm : 12

Khách viếng thăm : 10


Hôm nayHôm nay : 1582

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 28337

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1613709

Vào điểm học sinh

Vào điểm học sinh

Trang nhất » Tin Tức » Văn hóa văn nghệ » Truyện ngắn - Tản văn

TRƯỜNG HỌC KẾT NỐI
HOA TAM GIÁC MẠCH

HOA TAM GIÁC MẠCH

Ở một nơi xa xôi, xung quanh là núi rừng, cách cao nguyên đá vài trăm kilomet về phía Đông Nam - Nơi góc sân trường, một khoảnh đất nhỏ được phủ xanh rờn bởi đám cây mới tách hạt, thân nổi bật màu hồng đỡ những chiếc lá xanh có dạng hình tim với đầu nhọn như lưỡi mác.

THỊ TRẤN HOA HỒNG

THỊ TRẤN HOA HỒNG

Truyện ngắn của Nguyễn Thu Trang

Đọc truyện đêm khuya: HOA XƯƠNG RỒNG NỞ MUỘN

Đọc truyện đêm khuya: HOA XƯƠNG RỒNG NỞ MUỘN

Ngang mặt tôi, chúng dàn thành hàng dựng đứng tưởng sắp chọc thủng trời chiều. Các tay gai giơ ra, sẵn sàng xuyên thấu da thịt bất cứ ai vô tình chạm tới. Trong ánh nắng nhạt, những bông hoa hiện ra từ đám cây bản to như lá đa, trông thật kỳ diệu. Một vẻ đẹp trong sáng thánh thiện, xoá đi sự khắc nghiệt, dữ dằn xung quanh.

KHÔNG CÓ TRẢI NGHIỆM, TUỔI TRẺ THẬT HOÀI PHÍ

KHÔNG CÓ TRẢI NGHIỆM, TUỔI TRẺ THẬT HOÀI PHÍ

Ôi, thật yêu mái trường này biết bao - Ngôi nhà thứ hai của em, nơi lưu giữ những năm tháng đẹp đẽ nhất của đời người, nơi giúp em có thêm những người bạn - Người anh em mới, nơi gắn kết chúng em lại với nhau thành một tập thể vững mạnh. Hãy một lần cho em được xưng con với thầy cô, với mái trường để tỏ lòng yêu mến, kính trọng bởi không lâu nữa em như con chim đủ lông đủ cánh sẽ rời tổ, sẽ bay đi tới những chân trời mới, khi đó mọi thứ chỉ còn là kỉ niệm.

EM NGỌC

EM NGỌC

Chia tay em, tôi cứ bị ám ảnh mãi bởi cặp mắt trong veo nhưng đượm buồn. Hình ảnh Ngọc ngày ngày phải chống chọi với bệnh tật mà vẫn cố đến trường học khiến tôi khâm phục ý chí nghị lực của em. Nhưng nghĩ đến em lúc nhăn nhó vì đau, và chiếc ghế trống trong lớp những hôm em phải nghỉ ở nhà khiến tim tôi quặn thắt. Tôi thật sự cảm phục nghị lực phi thường vượt lên chính mình của cô bé, và tự nhủ mình phải làm một điều gì đấy để giúp em phấn chấn tinh thần hơn, thêm động cơ vượt khó học tập…

THPT MINH PHÚ – TÌNH YÊU TRONG TÔI

THPT MINH PHÚ – TÌNH YÊU TRONG TÔI

Mùa xuân đã đến, sắc xuân đang tô thắm tại ngôi trường mến yêu, kính chúc các thầy cô giáo và cán bộ công nhân viên nhà trường luôn có sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý, chúc trường ta ngày càng gặt hái nhiều thành công trong sự nghiệp trồng người để đào tạo nên chủ nhân đủ đức, đủ tài để góp phần xây dựng nước ta ngày càng giàu mạnh.

TƯỞNG NHỚ THẦY KÍNH YÊU - GIÁO SƯ, NHÀ GIÁO NHÂN DÂN NGUYỄN ĐĂNG MẠNH

TƯỞNG NHỚ THẦY KÍNH YÊU - GIÁO SƯ, NHÀ GIÁO NHÂN DÂN NGUYỄN ĐĂNG MẠNH

Thầy ơi, mai là hăm tám tết, ngày chúng con tiễn thầy về nơi suối vàng. Con xin thắp nén nhang lòng, cúi lạy tưởng nhớ thầy. Suốt cuộc đời này, con không bao giờ quên hình ảnh thầy Nguyễn Đăng Mạnh kính yêu. Thầy yên giấc ngàn thu thầy nhé … Con yêu thầy.

ĐỌC TRUYỆN ĐÊM KHUYA: TRUYỆN NGẮN DIỂU NƯƠNG

ĐỌC TRUYỆN ĐÊM KHUYA: TRUYỆN NGẮN DIỂU NƯƠNG

Lời đề từ của tác giả: “…Lang thang ở bờ suối, tìm hoài mà chẳng thấy bông Diểu Nương nào. Ôi loài hoa dành dành ngày xưa nơi đây nhiều lắm. Mỗi lần vào rừng lấy củi, hai bên bờ suối hoa nở chi chít, trắng xóa tha hồ hái. Thời gian làm đổi thay tất cả, ước chi có chuyến tàu quá khứ, tôi sẽ đi ngay sáng nay, sẽ về ga Mười sáu, kệ không cần biết có trở lại ga hiện tại được hay không. Bỗng cảm thấy cô đơn kinh khủng. Dành dành ơi, Diểu Nương ơi, em đâu rồi?...”

ĐỌC TRUYỆN ĐÊM KHUYA: ĐÔI BỜ SÔNG NGÀN

ĐỌC TRUYỆN ĐÊM KHUYA: ĐÔI BỜ SÔNG NGÀN

Đêm trăng cuối tháng mờ mờ ảo ảo, ngoài ban công gió rì rào mát rượi, tiếng nước vỗ vào bờ nghe ì oạp. Làng Thổ Ngạn bên kia sông vẫn im lìm. Bên tai Nhi văng vẳng tiếng sáo. Tiếng sáo nơi cô gần gũi, hòa cùng nhạc nền thiên nhiên tạo thành bản tình ca lúc thánh thót, khi trầm lắng. Tiếng sáo của sự yêu thương, phá đi mọi ranh giới, cao cả vị tha. Tiếng sáo thánh thiện, đẹp đẽ. Nó vượt qua tất cả sự tầm thường, nhỏ nhoi ích kỷ của người đời. Tiếng sáo lấn át thực tại, phủ trùm lên mọi phép tắc lễ giáo gia phong, lạc hậu, kéo người gần người hơn. Nhi gượng dậy, cô thấy nhẹ bẫng. Nhi không còn hờn giận, tiếc nuối. Tiếng sáo làm cho cô hoàn toàn đắm mình trong nỗi yêu thương.

Truyện đăng trên báo Văn nghệ số 35

ĐÔI BỜ SÔNG NGÀN

Tiếng sáo của sự yêu thương, phá đi mọi ranh giới, cao cả vị tha. Tiếng sáo thánh thiện, đẹp đẽ. Nó vượt qua tất cả sự tầm thường, nhỏ nhoi ích kỷ của người đời. Tiếng sáo lấn át thực tại, phủ trùm lên mọi phép tắc lễ giáo gia phong, lạc hậu, kéo người gần người hơn.

NHỚ TIẾNG CHIA XA

NHỚ TIẾNG CHIA XA

Giờ đây, mái trường đã trở thành nơi dựa cho các thế hệ học sinh, dù đã ra trường nhưng vẫn luôn hướng về. Đó là một chặng đường dựng xây vất vả, gian nan in đậm dấu chân thầy. Hôm nay, đi tới đâu ai cũng đều cảm thấy hãnh diện được công tác, học tập dưới mái trường THPT Minh Phú yêu thương. Mỗi khi nhìn thấy chiếc logo mang cánh đồng lúa chín vàng bên dãy núi hùng vĩ, là trong lòng lại dâng đầy cảm xúc tha thiết, và muốn khoe với mọi người rằng “Trường tôi đấy”.

 

Đăng nhập thành viên