06:03 EDT Thứ hai, 28/09/2020

Thông tin chung

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 8

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 6


Hôm nayHôm nay : 1664

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 81639

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2209520

Vào điểm học sinh

Vào điểm học sinh

Trang nhất » Tin Tức » Văn hóa văn nghệ » Truyện ngắn - Tản văn

TRƯỜNG HỌC KẾT NỐI

Đọc truyện đêm khuya: HOA XƯƠNG RỒNG NỞ MUỘN

Thứ năm - 20/09/2018 05:45
Ngang mặt tôi, chúng dàn thành hàng dựng đứng tưởng sắp chọc thủng trời chiều. Các tay gai giơ ra, sẵn sàng xuyên thấu da thịt bất cứ ai vô tình chạm tới. Trong ánh nắng nhạt, những bông hoa hiện ra từ đám cây bản to như lá đa, trông thật kỳ diệu. Một vẻ đẹp trong sáng thánh thiện, xoá đi sự khắc nghiệt, dữ dằn xung quanh.
Đọc truyện đêm khuya: HOA XƯƠNG RỒNG NỞ MUỘN

Đọc truyện đêm khuya: HOA XƯƠNG RỒNG NỞ MUỘN

(Truyện ngắn của Trương Vân Ngọc)
 
       Rất tình cờ tôi gặp lại Huệ, cô học trò cũ trong đợt tập huấn nghiệp vụ ở Hà Nội. Giờ nghỉ trưa, tôi chạy sang bên kia đường vào salon tóc định gội đầu. Trong lúc chờ đến lượt thì có một người phụ nữ kéo ghế lại gần và hỏi:
 
      - Anh có phải là thầy Chương, ngày trước dạy ở trường cấp ba Nguyễn Du không?
 
      Nhìn vào đôi mắt người đó, tôi ngờ ngợ nhưng nghĩ mãi mà không nhớ nổi. Cô mời sang quán cà phê bên cạnh nói chuyện, sau khi cho biết cô là học sinh cũ của tôi, đang học nghề cắt tóc gội đầu ở đây.
 
     Quệt vội giọt nước mắt lăn dài xuống má, cô nén xúc động nói trong tiếng nấc nghẹn:
 
    - Thầy ạ, sau ngày ấy ... À, thầy nhớ Ba “đen” học trên em một khoá, 12C, thầy nhớ chứ?
 
     Cứ thế, người đà bà – Cô nữ sinh trung học xinh đẹp của gần hai mươi năm về trước cùng tôi dốc hết bầu tâm sự, những đắng cay, đau khổ mà chặng đường đời cô đã trải qua. Bao ký ức của năm tháng xa xưa dần hiện về trong sự hồi tưởng của cả hai, có lúc đứt quãng vì xúc động.
 
     Sau khi nhận bằng Sư phạm, được phân công về dạy ở một trường trên mạn ngược, tuổi trẻ, mơ mộng và nhiệt huyết, tôi nhận nhiệm vụ trong tâm trạng hồi hộp, hăm hở. Giây phút đầu tiên được đứng trên bục giảng, tâm trạng xúc động vô cùng. Ôi những gương mặt ngây thơ đang ngồi phía dưới kia sao mà thân thương, mà đáng yêu đến thế.
 
      - Sao em không ghi bài đi ? – Tôi đi xuống bàn thứ ba dãy trong cùng lớp học và hỏi một em học sinh có gương mặt rất xinh xắn, đang uể oải gục xuống bàn.
 
     - Dạ thưa thầy bút em hết mực ạ.
 
     - Thật không, đưa đây cho thầy xem nào, sao? vẫn tốt đấy chứ? Tôi nghiêm giọng.
 
     - Dạ … Cô học trò lúng túng.
 
     - Được rồi, sau tiết này ở lại, thầy gặp riêng nhé, – Tôi  quay ra nói với cả lớp, chúng ta tiếp tục nào.
 
      Tôi tìm vào nhà em. Một căn nhà nếu nói đúng nghĩa của nó thì đó chỉ là chiếc lều dựng tạm ven sông. Bãi ngô xanh mướt vươn dài xuống tận mép nước, vườn chuối chen chân nhau rì rào theo từng đợt gió. Phía bên kia bờ, những con thuyền gác mái nghỉ trưa, thỉnh thoảng vọng lại tiếng oe oe trẻ sơ sinh phát ra từ chiếc mui của con thuyền ấy. Lòng vợi vợi trước cảnh thanh bình làng quê, và bất giác cổ tôi đăng đắng khi nghĩ tới cuộc sống lam lũ vất vả của những người dân nơi đây. Tôi chợt sững lại trước bờ rào xương rồng mọc quanh nhà, loài cây này ở đây người ta gọi là xương rồng bà, bản lá to mỏng, thân nhiều gai nhưng có hoa nở rất đẹp. Ngang mặt tôi, chúng dàn thành hàng dựng đứng tưởng sắp chọc thủng trời chiều. Các tay gai giơ ra, sẵn sàng xuyên thấu da thịt bất cứ ai vô tình chạm tới. Trong ánh nắng nhạt, những bông hoa hiện ra từ đám cây bản to như lá đa, trông thật kỳ diệu. Một vẻ đẹp trong sáng thánh thiện, xoá đi sự khắc nghiệt, dữ dằn xung quanh.
 
   - Cậu hỏi ai – có tiếng nói từ phía sau khiến tôi giật mình.
 
   - Dạ, bà cho cháu hỏi, nhà của em Huệ có phải đây không ạ?
 
   - Đúng rồi, tôi là bà nội của nó đây, cậu tìm em nó có việc gì?
 
     Tôi cho bà biết tôi là giáo viên chủ nhiệm của Huệ, tới thăm gia đình. Bà vội thay đổi thái độ, mời tôi vào nhà. Căn phòng nhỏ hẹp, tường bằng phên nứa chát bùn, mái lợp rạ. Giữa nhà là chiếc chõng tre đã cũ, phía trên bàn thờ treo bức chân dung một người lính với đôi mắt rất sáng, những chân hương còn mới, tôi đoán chắc là ông nội của Huệ.
 
   - Mời thầy giáo xơi tạm chén nước – Bà rót nước đưa tôi. Rồi cụ kể gia cảnh của mình – Nhà neo người lắm thầy giáo ạ, mẹ cháu xuống Hà Nội làm thuê cho người ta, nhà chỉ còn hai bà cháu tôi. Bố cháu – Nói thầy thông cảm, bốn chục tuổi đầu rồi nhưng suốt ngày cờ bạc, rượu chè bỏ bê nhà cửa vợ con, nhà tôi hết phúc vì nó rồi thầy giáo ạ. Giọng bà rưng rưng – Rồi nó theo đám bạn bè cờ bạc mở xới  năm ngoái bị công an bắt, phải ở tù những mấy năm.
 
    Tôi lặng người, hoá ra là vậy, bài học tình huống sư phạm thực tế đầu tiên!. Cô trò nhỏ lúc nào cũng ưu tư, ngồi trong lớp học mà đầu óc cứ để đi đâu, tôi thấy hơi hối hận vì đôi lúc trách mắng em. Bất giác, hình ảnh hoa xương rồng lại hiện ra trước mắt tôi, cánh hoa đẹp đẽ tươi tắn đang bị vây trùm bởi gió nắng cùng những tay gai tua tủa…
 
   - Hoàn cảnh đã như vậy rồi, mình phải cố gắng lên em nhé, đừng chán nản mà ảnh hưởng tới việc học – Tôi động viên em.
 
   - Nhưng thầy ơi, em lấy đâu ra tiền để học tiếp hả thầy? Bố em đi trại đã hơn một năm rồi, mà nhà em chưa có ai đi thăm nuôi chỉ vì không có tiền. Sau này còn có ai tin em khi họ biết em là con gái của một người tù – Huệ khóc nấc bên tôi
 
   - Đừng buồn em, đừng thất vọng như thế, thầy tin rằng nếu em có nghị lực vượt qua thì nhất định ngày mai sẽ tươi sáng. 
 
     Tôi chỉ tay về phía hàng rào xương rồng đang rực nở và nói:
 
   - Em thấy không, những bông hoa thật đẹp, nó được nuôi dưỡng bởi tấm thân mảnh khảnh mọc từ lớp đất đá cằn khô đấy.
 
     Từ hôm ấy, với tư cách một giáo viên chủ nhiệm, tôi cố gắng quan tâm, tạo mọi điều kiện tốt nhất để Huệ yên tâm học hành. Lối về căn nhà nhỏ ven sông đã trở thành quen thuộc bởi những lúc rảnh, tôi thường lui tới vừa kèm thêm cho em, vừa phụ giúp một số việc cho hai bà cháu. Vì gần sông, bố Huệ trước kia là tay chài lưới có tiếng, ông để lại bộ vó bắt cá, tôi rất thích kéo lưới, mỗi buổi như thế cũng kiếm được kha khá. Huệ cũng luôn qua phòng tôi, lần nào em cũng mang tới mấy bông xương rồng, hoa em chọn hái rất đẹp, tươi tắn. Tôi biết, để hái được nó, đôi bàn tay em không ít lần rướm máu. Không biết tự bao giờ, em lại yêu loài hoa này đến thế. Huệ nói, nhờ thầy mà em nhận ra giá trị của loài hoa mọc dại. Dù chúng chỉ để làm hàng rào, nhưng nhất định hoa xương rồng sẽ đem lại hữu ích, sẽ không tàn phai trước khắc nghiệt cuộc đời. Những tình cảm, cử chỉ thân thiện gần gũi ấy, tôi rất trân trọng nhưng luôn giữ khoảng cách. Tôi hiểu, tâm lý tuổi mới lớn, việc nảy sinh rung cảm như thế là thường tình, nên cố gắng biến thành động lực giúp em vượt qua khó khăn.   
 
     Kết thúc năm học, Huệ phải thi lại môn Toán, tôi an ủi động viên em tiếp tục học vì đã rất nhiều lần em nói với tôi rằng, em sẽ nghỉ học để đi làm phụ giúp bà và mẹ. Tôi gặp riêng giáo viên Toán đề nghị giúp đỡ, nhưng bị từ chối với lý do bận việc. Tuy vậy, em cũng vượt qua kỳ thi lại và được lên lớp. Huệ rất vui, em đã hứa với tôi sẽ đặt quyết tâm cao trong năm học này, sẽ cố gắng vươn lên. Nhưng hỡi ôi, mảnh đất sỏi đá kia đâu phải như những trang giáo án tươi đẹp ngọt ngào và lý luận dạy học trong giáo trình! Mới học được mấy tuần đầu năm học, tôi đã nghe thiên hạ đồn loáng thoáng rằng em và tôi có quan hệ yêu đương, làm xấu đi hình ảnh nhà giáo, rằng sắp bị đưa ra hội đồng kỷ luật. Tôi chưa kịp hiểu đầu đuôi ra sao thì ngay buổi họp liên tịch, ông hiệu trưởng đã cho gọi. Chuyện gì đến đã đến, từ một lá thư tố cáo, họ kết tội đủ điều và đình chỉ dạy một thời gian. Tôi đau đớn, phẫn uất, cố thanh minh rằng tôi và em chỉ là quan hệ thầy trò, vì hoàn cảnh đặc biệt của em mà tôi mới tận tình như thế. Thậm chí tôi nói rằng mình đã có người yêu ở quê và sắp làm đám cưới nhưng chẳng ai tin. Mọi sự cố gắng mà không được kết quả gì, tôi quyết định chuyển công tác. Ngày về xuôi, Huệ đến bên tôi, em khóc rất nhiều, trong ánh mắt chứa đựng điều gì đó vừa tiếc nuối, vừa đau khổ lại vừa ân hận. Dù biết rằng em không có lỗi, nhưng lúc ấy không còn tâm trí nào để ý lời em nói. Bỏ mặc bông xương rồng trên tay em tươm tướp máu, tôi đã dứt áo ra đi mà không hề nghĩ rằng, hành động đó đã làm lỡ một tương lai tốt đẹp của cả hai. Từ đó, thấm thoát đã được mười mấy năm, cả hai không còn tin tức gì về nhau nữa …
 
     Và hôm nay bất ngờ gặp lại, tôi không thể ngờ được một cô bé xinh xắn có đôi mắt rất hiền dịu ngày xưa ấy bây giờ lại khác đi nhiều thế.
 
     Vẫn giọng xúc động, Huệ nhấp một ngụm cà phê rồi hỏi lại tôi câu hỏi lúc trước:
 
   - Thầy vẫn nhớ Ba “đen” chứ, khi thầy chuyển đi, em đau khổ, hối hận lắm, tưởng chừng không sống nổi. Đúng lúc ấy, anh ta đến, một buổi mưa gió bão bùng, tuổi trẻ bồng bột, Ba lại to khỏe ép buộc, khi biết mình có mang thì cả hai đều không thể tiếp tục học được nữa, gia đình hai bên cho chúng em cưới chui. Gọi là cưới cho có lệ chứ thực chất chỉ có hai nhà với nhau. Vợ chồng trẻ con, chả biết làm gì để nuôi nhau…
 
     Tôi lần trong trí nhớ và hình dung lại, đúng rồi trong lớp 12C ấy, có cậu học sinh cao to nhưng rất nghịch, nước da bánh mật, khuôn mặt lúc nào cũng gườm gườm nom rất khó gần. Có lần bị điểm kém cậu ta hậm hực, mắt trợn lên như dọa dẫm. Một bận khi chấm kiểm tra học kỳ, tôi phát hiện một bài ghi họ tên là một hãng điện tử Nhật Bản, đến tiết trả, cậu ta không nhận được liền thắc mắc:
 
   - Thưa thầy, em không có bài ạ. Hôm trước em nộp đầu tiên đấy.
 
   - Em tên gì?
 
   - Dạ, Tô Văn Ba ạ – Cậu ta đáp ngay.
 
   - Tôi không thấy có bài nào mang tên em, chỉ có bài đề tên Toshiba thôi.
 
     Cả lớp cười ầm, tôi nghiêm nét mặt dù thấy cậu ta tỏ ra khó chịu:
 
   - Lần sau phải nghiêm túc, đừng để xảy ra việc tương tự như thế này nghe chưa?
 
     Hoá ra là cái cậu Ba này đây, tôi à lên một tiếng rồi hỏi Huệ:
 
   - Thế sinh con rồi các em làm gì để nuôi nhau?
 
   - Hắn theo mẹ em xuống Hà Nội làm cửu vạn thầy ạ, mấy tháng đầu cũng gửi tiền về mua sữa cho con, rồi thưa dần. Một hôm nghe thấy người cùng làm chỗ mẹ em về kể rằng, hắn cầm đầu một đám giang hồ chuyên bảo kê các sòng bạc, và hình như còn nghiện cả ma tuý nữa. Em chết điếng người, một mình ôm con xuống tìm, loay hoay mãi cũng gặp, nhưng hắn lạnh lùng bảo:
 
   - Mày ôm con về đi, ở đây đã có người khác chăm tao rồi, lần sau đừng có xuống nữa.
 
     Nhìn cái mặt bặm trợn, cái đầu cạo trọc hếu của hắn, em thấy rùng mình, không hiểu vì sao em lại có thể lấy một con người như hắn làm chồng. Hắn vứt cho mẹ con em một nắm tiền rồi sai lũ đàn em đưa ra bến xe về nhà.
 
   - Em xin lỗi, thầy cho em châm điếu thuốc, em quen rồi chưa bỏ được – Nói rồi Huệ bật tách một tiếng, chiếc bật lửa xì – bô của Mỹ phát lửa, điếu thuốc lên khói rất thành thạo. Tôi giấu cảm giác khó chịu bằng cách nhấm một ngụm cà phê. Rít một hơi thuốc dài Huệ lại tiếp tục kể:
 
   - Ôm con về đến nhà thì bà nội đã mất được mấy tiếng, lúc đó em như phát điên, đứa con khóc ngặt trên tay. Chặng đường đời đầu tiên của em đau khổ và vất vả như thế đấy. Chôn cất bà em xong, em cũng xuống thành phố làm cùng với mẹ, nhưng con gái em ốm quá – bởi cháu sinh thiếu tháng mà em lại ít sữa, nên chỉ ít bữa sau em phải quay về quê, bới đất lật cỏ sống qua ngày. Khi con bé hơn một tuổi thì hắn thân tàn ma dại ở đâu mò về, tỏ ra ân hận và bảo với em rằng đã xin được cho em một chỗ làm rất ổn định mà lương cao, hắn giục em tới chỗ đó làm việc ngay không người ta nhận người khác mất. Một lần nữa em lại mủi lòng tin hắn, cũng vì em không muốn con em sinh ra mà không có cha, hơn nữa hắn nói sẽ theo mẹ con em đến cùng làm ở chỗ đó, nên em yên tâm thu xếp đi theo. Nào ngờ hắn bán vợ con cho một ông chủ bên Vân Nam. Em đau đớn uất ức, tủi nhục, sợ hãi, ôm con vào lòng mà không còn giọt nước mắt nào để khóc.
 
     Lúc đó em nghĩ thôi chả còn gì để mất, miễn làm sao có chỗ trú chân cho mẹ con em là được. Trang trại của lão chủ rất rộng, có rất nhiều người làm. Lão ấy có lẽ hơn cả tuổi bố em, dáng bệ vệ, đôi má chảy xuống, phị ra làm con mắt đã hẹp lại càng ti hí hơn. Được cái lão cũng chiều, không bắt em làm lụng gì mà còn cho ăn uống rất tử tế, tìm cả người dạy tiếng bản địa cho em.
 
     Thành thử em lại béo tốt ra, cơ thể được tiếp sức và hoàn thiện hết những gì của tuổi dậy thì đời con gái. Năm sau em sinh một bé trai kháu khỉnh, lão yêu con lắm. Nhờ vậy mà cuộc sống của em không phải lo toan vất vả, đứa con của em ốm đau đều có thuốc thang. Nhưng em nhớ nhà, nhớ mẹ đêm ngày da diết  khôn nguôi. Ở giữa đất khách quê người, ngôn ngữ bất đồng, em thậm chí còn không biết mình ở đâu, nên dù có muốn trốn chạy cũng không biết đường mà trốn.
 
     Thấy tôi chăm chú nghe, Huệ nói:
 
   - Chắc thầy ngạc nhiên lắm nhỉ, cũng bởi số phận em nó thế, biết làm sao. Khi thằng con của em với lão ấy tròn sáu tuổi thì bất hạnh lại đổ xuống đầu. Năm ấy có trận động đất kinh hoàng san phẳng cả một vùng. Hôm trước xảy ra thảm hoạ, em  cùng mấy người quản gia theo xe ra thị trấn bán nông sản – Từ trang trại ra thị trấn khá xa, phải đi gần một ngày đường, lúc trở về thì cảnh vật hoang tàn, đổ nát. Phải mất hai ngày người ta mới đào thấy thi thể của chồng và hai đứa con của em. Em như kẻ mất hồn, không còn thiết sống nữa, một lần nữa mất chồng, mất con, mất tất cả … Giọng Huệ lạc đi, cô nói như khóc.
 
   - Rồi em sống ra sao? Tôi hỏi.
 
   - Trong lúc đau đớn, em gặp một chị người Việt Nam cũng cùng cảnh ngộ như em, qua chị ấy, em mới biết mình đang ở tỉnh Vân Nam, cách thành phố Côn Minh sáu trăm cây. Hai người tìm mọi cách để về nước, nhưng có ngờ đâu khi về gần đến biên giới Hà Khẩu chúng em lại bị lừa vào nhà thổ. Em phải chịu kiếp sống gái làng chơi, nhục nhã, làm giàu cho bọn chủ động mà không được gì, lại còn bị đánh đập tàn nhẫn, đối xử thô bạo. Mấy lần toan quyên sinh nhưng bọn đầu gấu bảo kê phát hiện được, chúng tra tấn dã man lắm. Bị đánh đau đến mức không dám nghĩ tới cái chết chứ chưa nói tới việc bỏ trốn. Thầy biết không, chỉ cách quê hương có một con sông mà không cách nào trở về được. Hơn bảy năm trời, Huệ phải sống một cuộc sống nhơ nhuốc và đau đớn như thế đấy thầy ạ. Rồi cũng có một ngày, cảnh sát tới, họ đưa chúng em vào trại tập trung, xét hỏi, sàng lọc. Cuối cùng thì em cũng được trở về nước sau bao nhiêu năm ly biệt …
 
     Huệ ngừng kể, nhìn tôi, khóe mắt vẫn còn ngân ngấn nước.
 
     Sau buổi gặp lại bất ngờ ấy, Huệ mong có ngày tôi trở lại chốn xưa. Trong ánh mắt dường như em muốn nói với tôi điều gì đó mà không thể. Bẵng đi một thời gian lâu lâu, tôi quên mất lời hứa là sẽ về thăm quê em, thăm ngôi trường cũ đã một thời gắn bó. Và tôi cũng vô tâm, không viết thư hay gọi điện, nên chẳng có tin tức gì về Huệ cả, tôi không rõ em sống thế nào.
 
     Dù vậy, lòng tôi vẫn ẩn chứa bao nỗi niềm, muốn tìm lại những kỷ niệm, ít nhất cũng làm sáng tỏ nỗi oan khuất ngày ấy. Không biết cơ duyên hay chỉ là sự trùng hợp thú vị, hè vừa rồi, tôi được chọn vào danh sách những cá nhân có thành tích xuất sắc trong đợt thi đua của ngành, được cử đi học tập giao lưu với cụm các trường THPT phía Bắc. Trái đất tròn, tôi không ngờ địa điểm giao lưu lại chính là trường cấp ba Nguyễn Du!. Tranh thủ giờ nghỉ, tôi tìm đến thăm em.
 
     Quán cắt tóc gội đầu của Huệ ngay ngã ba thị trấn, nằm trên khu đất chừng hơn trăm mét vuông. Mảnh đất này, mẹ cô đã mua khi biết tin con gái trở về, lúc còn chưa sốt đất. Bây giờ nghe nói nó đã gấp hàng chục lần so với giá ban đầu. Từ đây vào trường cấp ba chỉ năm sáu trăm mét. Sau ngày về nước, Huệ dành dụm ít tiền xuống Hà Nội học nghề, mở quán, mẹ cô cũng gần sáu mươi tuổi, bà chuyển ra ở hẳn với cô để tiện quán xuyến công việc. Huệ nài mãi bố ra sống cùng với mình và mẹ nhưng ông không nghe. Ông thích sống một mình trên mảnh vườn có căn nhà cũ, bây giờ đã xây thành ba gian nhà ngói trần hiên xinh xắn. Không hiểu sao, ngày xưa học văn hoá thì tàng tàng mà giờ làm nghề, Huệ lại giỏi thế. Quán của cô lúc nào cũng đông khách, Huệ phải mướn thêm thợ phụ việc. Nhìn Huệ ra dáng bà chủ, thoăn thoắt, đưa từng nhát kéo chính xác, tôi khen:
 
   - Em thật khéo tay Huệ ạ .
 
   - Có gì đâu thầy, làm riết thì cũng quen thôi – Huệ ngượng, đôi má em bỗng ửng lên chút xíu.
 
     Tôi thấy Huệ khác hẳn đi so với hôm gặp em ở quán cà phê, lúc đang còn học nghề dưới Hà Nội. Bây giờ em lại đẹp, mái tóc dài trở lại, không còn loăn quăn và nhuộm vàng như trước nữa, khuôn mặt đầy đặn rất cân xứng với đôi mắt đen huyền của tuổi học trò. Đi bên em dọc bãi sông, tôi cảm tưởng như mình trẻ lại. Gió mát quá, bên kia sông làng chài vắng lặng, chiếc cầu bê tông đã thay thế cho những chuyến đò, thỉnh thoảng một vài tiếng động cơ xe vụt qua. Tôi chủ động hỏi Huệ:
 
   - Hình như em có điều gì muốn nói?
 
     Nàng cúi xuống, mặt như tái đi, khoe mắt ngân ngấn.
 
   - Thầy, em có lỗi. Em đã làm khổ thầy, thầy tha lỗi cho em ...
 
     Huệ khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên má. Tôi bất ngờ trước sự thật, giá ngày đó bình tĩnh, kiên nhẫn tìm hiểu thì cả tôi và em đâu đến vất vả thế này? Huệ âm thầm yêu người thầy chủ nhiệm của mình bằng tất cả tình cảm, sự rung động của tuổi mới lớn. Nhưng sự ngăn cách của mối quan hệ thầy trò và búa rìu dư luận mà không thể nói tiếng yêu thương. Cho nên khi biết người mình yêu sắp làm đám cưới, nàng đã tuyệt vọng tìm mọi cách để níu giữ, Huệ chính là tác giả của những lời đồn, em non nớt nghĩ rằng, mình dựng lên câu chuyện tình ái ấy sẽ như là sợi dây buộc chặt người mình yêu, do đó khi gửi thư nặc danh cho thầy hiệu trưởng, Huệ đâu ngờ nó lại làm hỏng tất cả. Thậm chí, cuộc hôn nhân của tôi tan vỡ vì, vị hôn thê cũng tin vào việc tôi phải chuyển trường là do mối quan hệ bất chính này. Dù sau đó, Huệ đã thú nhận để giải oan cho tôi, nhưng chừng ấy vẫn không đủ gắn lành mảnh vỡ ngày qua. Và tôi cũng không còn ngạc nhiên trước thái độ thân mật của những người đồng nghiệp năm xưa khi gặp lại.
 
     Đợi qua cơn xúc động, tôi lảng sang chuyện khác:
 
   - Từ ngày em về nước, có tin tức gì của cậu Ba không?
 
     Huệ ngước nhìn tôi, giọng buồn buồn:
 
   - Hôm gặp thầy ở Hà Nội, em về mở quán một thời gian thì mới biết hắn bị bắt vì tội buôn bán ma tuý, rồi lại còn mắc AIDS nữa. Hắn chết trong tù sau ngày lừa bán mẹ con em được mấy năm thầy ạ. Bây giờ em về, bên họ hàng nhà hắn lại đến đòi con, đòi cháu, thầy xem có tức không?
 
   - Thôi em ạ, mọi cái đã qua rồi, chết là hết. Cả chuyện của chúng ta nữa, hãy buông bỏ tất cả cho lòng thanh thản, ông trời có mắt mà.
 
   - Vâng. Tuy long đong khốn khổ nhưng vẫn may mắn vì cuối cùng, em cũng được về làm ăn trên chính quê hương của mình, đó là điều em khao khát nhất. Có đi xa mới biết nơi chôn rau cắt rốn là máu thịt như thế nào. Dù nghèo vẫn tốt thầy ạ. Gặp lại thầy, nói ra chuyện ngày xưa, em cũng nhẹ vơi đi phần nào. Thế thầy bao giờ xuôi Hà Nội?
 
     Tôi không trả lời mà chỉ tay về phía gò đá ong gần mép nước, nơi có mấy cụm xương rồng nở những bông hoa màu hồng nhạt. Tôi bảo Huệ:
 
   - Hoa xương rồng kìa. 
 
     Huệ chạy lại, nàng ngắt một bông hoa đưa cho tôi và bảo:
 
   - Thầy ơi, hoa này nở muộn đấy.
 
     Tôi đón lấy và như nói một mình:
 
   - Hoa xương rồng nở muộn, nở muộn mà vẫn đẹp em nhỉ …
 
     Trở lại Hà Nội sau chuyến công tác dài ngày, lòng ngập tràn một cảm xúc khó tả. Cuộc sống thật éo le, ngang dọc nhưng không kém phần kỳ diệu. 
 
    Tôi hỏi Nam, bạn thân của tôi:
 
  - Cậu đã thấy hoa xương rồng lần nào chưa?
 
    Nam có vẻ ngạc nhiên, vì chưa bao giờ nghe tôi hỏi lạ như vậy. Tôi liền kể chuyện đời Huệ, nghe xong hắn thú vị kêu lên:
 
   - Thôi ông tướng ạ, già kén kẹn hom, bây giờ tìm cách tiếp cận nàng ấy đi, hơn bốn chục tuổi đầu rồi còn gì? Không khẩn trương nên thì hâm nặng đấy.
 
   - Cậu thật vớ vẩn – Tôi hơi bực.
 
     Đột nhiên, như nhớ điều gì, tôi liền mở cặp, lấy ra quyển giáo án. Kẹp giữa cuốn vở là bông hoa xương rồng vẫn còn phơn phớt màu hồng nhạt, đâu đó thấp thoáng gương mặt em hiền dịu với đôi mắt đen huyền nhìn tôi âu yếm, thiết tha. 
 

Tác giả bài viết: Trương Vân Ngọc - Tổ Ngữ Văn

Nguồn tin: Đọc truyên đêm khuya - VOV2 Đài TNVN

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Đăng nhập thành viên