23:53 ICT Thứ ba, 22/09/2020

Thông tin chung

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 6

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 4


Hôm nayHôm nay : 2322

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 63501

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 2191382

Vào điểm học sinh

Vào điểm học sinh

Trang nhất » Tin Tức » Văn hóa văn nghệ

TRƯỜNG HỌC KẾT NỐI

NGƯỜI ĐÀN BÀ BÊN BẾN ĐÀ SƠN

Thứ sáu - 04/12/2015 21:55
Buổi tuyên dương những học sinh có thành tích xuất sắc trong học tập và trong kì thi tốt nghiệp, thi tuyển sinh vào Đại học và Cao đẳng được diễn ra trong bầu không khí háo hức và sôi động. Thầy hiệu trưởng hân hoan và trịnh trọng đọc danh sách, trao phần thưởng. Cuối cùng, rất xúc động ông nói: "Kính thưa các vị khách quý, kính thưa các bậc phụ huynh cùng toàn thể các em. Trong không khí phấn khởi và vinh quang này, tôi muốn được giới thiệu và chia sẻ niềm vui với một vị phụ huynh đặc biệt, một người mẹ tuyệt vời. Bà đã chịu biết bao vất vả đớn đau bất hạnh trong cuộc sống, hy sinh tất cả vì con. Những ngày tháng cuối cùng trước khi kết thúc năm học, để có tiền đóng cho con, bà đã đi khắp nơi bằng chiếc nạng gỗ, cầu xin lòng tốt của mọi người. Chắt chiu dành dụm từng đồng lẻ cho con, mong con thành tài. Rất nhiều lần, bà đã qua đây, lặng lẽ dõi mắt về phía cổng trường ngóng con cho thỏa nỗi nhớ, nhưng bà không vào. Bà không muốn làm ảnh hưởng đến việc học tập của con. Vâng, người mà tôi muốn nhắc đến ấy là bà Lê Thị Thanh Lương, phụ huynh của thủ khoa Lê Thị Mỹ Hạnh – Một học trò xuất sắc của trường chúng ta". Từ bên cánh gà, bước ra sân khấu là một người đàn bà lam lũ, một tay chống nạng, tay kia vịn vai con gái. Cái ống quần không chân cứ lắc lư theo nhịp bước trông rất tội. Nhưng mặt bà rạng rỡ, hân hoan, ánh mắt như mãn nguyện, hạnh phúc. Hàng tràng pháo tay vang dội không ngớt.
NGƯỜI ĐÀN BÀ BÊN BẾN ĐÀ SƠN

NGƯỜI ĐÀN BÀ BÊN BẾN ĐÀ SƠN

(Truyện ngắn của Trương Vân Ngọc)
 
   Chị Lương mệt mỏi ngồi tựa lưng vào vách tường, thỉnh thoảng húng hắng ho. Gương mặt khắc khổ, nước da nhăn nheo xanh xao khiến cho dáng hình chị càng thêm nhỏ bé. Duy chỉ có đôi mắt là lúc nào cũng ánh lên niềm hy vọng, chứa đựng một nghị lực phi thường. Căn nhà tranh của hai mẹ con chị bé nhỏ khiêm tốn nép mình bên dòng sông Đà, bên bến Đà Sơn – Đoạn chảy qua xóm Thúy Dục, tuy hẹp nhưng rất sâu. Vọng từ bên kia bến sông, tiếng ru nghe não nề “ À a à ơi, chiều chiều mưa phủ Đà Sơn / Thương em cô quả, nuôi con một mình”.
      Thành xuống bếp lấy cho chị bát nước vối, cái thứ lá có tác dụng giải nhiệt này, ở đây rất sẵn. Đón lấy bát nước, chị gắng ngồi thẳng và chầm chậm uống.
  -  Chú Thành ạ, người ta bảo đàn bà đứng chữ Giáp khổ lắm, chị thì chị không tin, nhưng ngẫm ra, số chị vất vả thật – Chị Lương nhỏ nhẹ.      
     Thành vẫn ở bên chị, lắng nghe chị kể. Cậu đã lên Đà Sơn được một tuần, đúng hôm chị bị trượt ngã. Ngoài sân, nắng tháng tư chớm hạ ràn rạt, đâu đó đã có tiếng ve dắng dỏi…Dưới bến sông, sóng vẫn ì oạp vỗ vào bờ, thỉnh thoảng một vài đợt gió ào tới mát lạnh.
 
***
   - Mẹ kiếp, mắt mũi đâu, đi đứng thế à, ngu cho chết – Thằng tóc xanh đỏ miệng toàn hơi rượu, vừa đâm vào chị quát to rồi rồ ga biến mất.
  -  Tội nghiệp cho người ta quá, có ai giúp chị ta không?
  -  Chắc là người của xưởng may Thành Đạt đây mờ.
  -  Eo ôi khiếp quá, máu kìa. Cẩn thận, không khéo gẫy chân rồi…
     Chị chỉ nghe loáng thoáng có vậy rồi ngất đi, đó là cái buổi chiều tan ca tồi tệ đã biến chị thành kẻ tàn tật. Đồ đạc, tiền bạc cứ thế đội nón ra đi khiến căn nhà trở lên trống hoác, nhưng bác sĩ vẫn phải cưa của chị chân trái vì dập nát và hoại tử.
 - Chị cầm lấy số tiền này, chị biết đấy, công ty còn gặp nhiều khó khăn, chị thông cảm cho chúng tôi – Tay trưởng phòng nhân sự nhăn nhó, nói xong hắn bước ra khỏi nhà nhanh như lúc đến.
    Chỉ hiểu, hắn và doanh nghiệp đã hết trách nhiệm. Chị bị mất việc.
  - Mẹ, con đã suy nghĩ kỹ rồi. Con sẽ thôi học và đi làm lấy tiền giúp mẹ - Tiếng đứa con gái nhỏ nhẹ nhưng làm chị giật mình bàng hoàng.
  - Không, bằng mọi giá con vẫn phải đến trường, con là niềm an ủi và hy vọng cuối cùng của mẹ. Đời mẹ khổ nhiều rồi, giờ chỉ còn có con, nếu thương mẹ thì hãy trở lại trường, mọi việc mẹ lo được.
     Trận lũ kinh hoàng ào qua Đà Sơn, nó cuốn phăng cây cầu tre bắc qua sông sang bên Thúy Dục và Đà Tây, khiến nhân dân đi lại cực kỳ khó khăn. Nửa tháng sau, khách qua lại thấy người phụ nữ mất một chân đang gắng sức chèo lái con đò nhỏ đưa khách. Có một bác cựu chiến binh thương tình đã giúp chị sợi dây thừng dài cột ngang hai đầu bến. Nhờ đó mà chị đỡ vất vả hơn bởi khách và chủ đò cùng bám dây kéo thuyền sang bên kia bờ.
     Thấm thoát cô bé Hạnh đã lên lớp mười hai. Trên tường nhà kín những giấy khen, nó vẫn phải trọ học trên trường huyện bởi dự án xây trường cấp ba ở Đà Sơn có từ lâu nhưng hiện đang nằm trên giấy. Nó thương mẹ lắm, nhưng chả giúp được gì nên chỉ cố gắng học. Mười một năm đạt danh hiệu học sinh giỏi là nguồn động viên rất lớn mà nó dành cho mẹ. Năm nay cuối cấp, nó cần rất nhiều tiền, nào là sách vở bút mực, học thêm học nếm, quỹ nọ quỹ kia rồi tiền trọ, gạo muối củi lửa.... Thời buổi này đi học sao mà cần tiền nhiều đến thế. Hạnh không thể nghĩ, tất cả đều đè lên đôi vai mảnh mai của mẹ.
    - Nhưng chú Thành ạ, chị lo lắm, chú thấy đấy, cây cầu sắp khánh thành rồi, bến Đà Sơn sẽ không còn ai qua sông bằng thuyền nữa…
      Thành thoáng chạnh lòng, một nỗi buồn và thương cảm khôn tả, rồi mai đây mẹ con chị sẽ sống ra sao? Thành biết con gái chị rất thương mẹ, nó cứ nằng nặc đòi bỏ học để đi làm, nhất là hôm trước chị ngã xuống sông, may sao đúng lúc Thành đến đó cứu kịp. Với chị, bất cứ chủ doanh nghiệp nào cũng phải ái ngại và từ chối nếu chị đến xin việc. Nhiều đêm chị đã khóc, tiếng nấc nghẹn ngào hòa cùng tiếng sóng nơi bến sông vọng lại.
     Cuối cùng cây cầu cũng được thông, việc đi lại thật sung sướng, tiện lợi. Nhưng cũng từ hôm ấy, người ta không còn thấy bóng chị Lương đâu nữa. Căn nhà tranh bé nhỏ đóng cửa im ỉm cả ngày. Chị rời nhà với chiếc nạng gỗ từ lúc tinh mơ và đến cuối tuần mới trở về. Thành không biết chị đi đâu, mọi người không biết và cô bé Hạnh cũng không biết. Bến Đà Sơn dần dần mất dấu vết, cỏ bắt đầu mọc. Sóng vẫn ì oạp đánh vô bờ. Thỉnh thoảng một vài con thuyền chài nhỏ lướt qua, cảnh vật trở về hoang sơ tĩnh lặng.
     Cô bé Hạnh bước vào buổi học đầu tiên của kì hai, nó rất lo lắng vì đã quá năm sáu ngày rồi mà mẹ vẫn chưa gửi tiền ăn, tiền học. Mọi lần, cứ đầu tháng mẹ lại nhờ bà Thảo ở xóm trên hay đi chợ huyện mang lên cho.
    - Thầy gia hạn cho em đến cuối tuần, nếu không, buộc thầy phải đưa em lên ban giám hiệu nhà trường – Thầy chủ nhiệm không vui nói với nó.
    Tháng sau và những tháng tiếp theo, nó vẫn luôn phải nộp chậm trễ như thế. Thầy chủ nhiệm thắc mắc:
  - Lý do gì mà em đóng toàn tiền lẻ và nhàu nát thế này, bên tài vụ họ không nhận là thầy trả lại em đó nghe không?
     Hạnh rất tủi thân, nó không lý giải nổi vì sao mẹ lại gửi như thế. Mẹ nó bảo đã xin được việc làm về mây tre đan gì đó ở xã bên cơ mà. Nhưng nó đành nin lặng, và cắm cúi học. Bạn cùng trang lứa, đứa quần nọ áo kia, điện thoại Facebook chém gió ầm ầm, có đứa còn được cha mẹ sắm xe đạp điện bạc triệu. Còn nó, ngay cả đến tiền ăn tiền học còn thiếu thốn thì lấy đâu để như bạn bè? Nhiều đêm nó tủi thân, nằm vùi trong chăn mà thầm khóc một mình. Hạnh không muốn cho ai biết hoàn cảnh của nó, nó chỉ muốn thời gian trôi thật nhanh, tốt nghiệp xong nó sẽ đi làm đỡ mẹ. Mẹ đã quá khổ rồi, không thể kéo dài thêm được nữa. Ước mơ được ngồi trên ghế giảng đường đại học, Hạnh không bao giờ nghĩ đến.
 
***
   Chị Lương cố lết về nhà, toàn thân run bần bật vì ướt mưa. Ngày hôm nay chị đã gặp lại con người đó, cái con người mà cách đây gần hai mươi năm, chị đã tin tưởng và yêu say đắm. Chị đã nhận ra anh ta, cái khuôn mặt ấy, với cái cằm bạnh ra và đôi lông mày sâu róm, mỗi khi cười đôi sâu ấy chập vào nhau tựa hồ hai vệt đen quét qua quả đất. Con người ấy có vứt xuống chín tầng địa ngục vẫn không giấu đi đâu được. Anh ta oai vệ, đầu tóc mướt mát, comple thẳng đứ, giầy bóng nhoáng bước xuống từ chiếc xe ô tô đời mới ngay trước mắt chị. Nhưng chắc chắn một điều, anh không thể ngờ rằng cô thiếu nữ xinh đẹp trẻ trung năm xưa lại thành ra như này. Bây giờ, anh sung sướng. Anh giàu sang. Anh bội bạc. Kệ, số phận đã an bài, chị cũng chẳng ca thán trách móc chi. Chị chỉ thương con gái chị, cái giọt máu của kẻ quất ngựa truy phong. Trời đã cho như thế, chị sẽ cố gắng đến hơi thở cuối cùng để cho con được học hành bằng bạn bằng bè. “Mẹ ơi, chủ nhật tuần này, nhà trường họp phụ huynh, mẹ cố đến nhé, nếu không là con không được thi tốt nghiệp đâu” – Chị cầm mảnh giấy nhắn của con gái mà lòng đau thắt. Làm sao chị có thể đến trường được đây? Sự xuất hiện của chị trong lúc này chỉ làm tổn thương con gái mà thôi. Bất giác chị thấy tủi thân, con cái người ta có đủ cha mẹ, có ông bà. Còn con gái chị thì chịu thiệt thòi nhiều quá. Bây giờ chị mới thấy hối hận vì sự ương bướng của mình thời thanh xuân. Chị đã dứt gia đình theo anh ta, rồi bị cả nhà từ mặt. Đi mắc núi, trở lại mắc sông, mười mấy năm trời chị âm thầm nuôi con Hạnh khôn lớn, chị hy vọng ông trời sẽ thương và bù dắp cho chị.
   - Đời chị khổ thế đấy chú Thành ạ, chú còn ở đây nửa tháng nữa đúng không? Thôi thì chú thương chị, chú đến họp cho cháu nhé?
     Thành vẫn chưa hiểu hết đầu đuôi câu chuyện và con người chị ra sao, đang định hỏi thêm thì đột nhiên chị lại nói:
  -  Chủ nhật chú lên huyện, chú đưa giúp cái này cho một người, đây là địa chỉ. Chú đừng nói gì cả, chị không muốn rắc rối về sau nữa.
    Sau buổi họp phụ huynh, Thành tìm đến địa chỉ viết trên gói giấy xi măng. Đó là ngôi nhà ba tầng khang trang nằm ngay trung tâm thị trấn. Tiếp cậu là một người đàn ông độ tứ tuần, tuy cái bụng có hơi phệ và cái cổ khí phinh phính nhưng nom còn phong độ lắm. Trên tường treo tấm bằng gia đình văn hóa: Chồng - Vi Công Tản, vợ  - Vàng Y Hương, con Vi Công Việt rất ngay ngắn. Thành đoán thằng con trai chú hình như cũng đang học ở trường với Hạnh. Nhận gói đồ từ tay Thành, ông nhìn trước ngó sau xem chừng bà vợ rồi mới mở ra xem. Bỗng chú vỗ vai cậu, giọng ồm ồm:
  - Có khi anh em mình ra ngoài phố làm cốc bia nhỉ, ở nhà ngột ngạt quá?
    Thành định từ chối song thấy chú Tản nháy mắt nên khẽ gật đầu.
  - Lúc sáng anh có nhìn thấy chú, chắc là chú họp thay?
    Thành trả lời đại rằng cậu đi thay phụ huynh em Thắm, nhà dưới mãi bến Đà Sơn, nếu chú muốn tìm hiểu thêm thì cứ xuống đó mà hỏi. Thành không biết vì đơn giản, cậu chỉ là sinh viên trường Y học cổ truyền, lên đây thực tập tìm lá thuốc để hoàn thành đề tài cho luận văn tốt nghiệp. Cậu trọ nhờ ở đấy sau hôm cứu chị mà thôi. Chú Tản có vẻ không vui, nhưng trước khi ra về vẫn xin số điện thoại.
    Thành không nghĩ là sáng hôm sau chú xuống Đà Sơn. Nhìn căn nhà tranh tồi tàn trơ trọi nơi bến nước hiu quạnh, chú có vẻ trầm ngâm suy tư lắm. Thành nhớ lời hứa với chị Lương, nên im lặng. Chú Tản bảo cậu cùng dạo bộ ra bến, vừa đi chú vừa tâm sự:
  - Người nhờ em gửi trả anh cái khăn này nhất định là “Khau” rồi. Gần hai mươi năm qua, anh không có tin tức gì của “Khau”.
    Ngày ấy, vẫn nơi bến Đà Sơn này, nơi cây cầu bê tông vừa xây chính là cái cầu tre, anh đã đưa “Khau” sang bên kia sông để về Đà Tây bản làng của anh. Nhưng đúng vào dịp chuẩn bị làm đám cưới thì anh có lệnh nhập ngũ. Anh đã khuyên “Khau” cứ tạm về xuôi, chờ anh trở về. Nhưng “Khau” không chịu nên anh đành nhờ một người bạn gái làng bên cho “Khau” tá túc. Khi hết thời gian quân ngũ, anh trở về thì cả khu Đà Tây đã bị giải tỏa để làm hồ chứa nước cho nhà máy thủy điện. Tìm mãi mới gặp cô bạn, nhưng cô bạn cũng không biết “Khau” đi đâu. Anh lặn lội về quê “Khau” và được biết gia đình đã từ mặt bởi năm xưa không nghe lời bố mẹ, bỏ làng theo giai lên mạn ngược. Thế là anh mất tin tức của “Khau”. Bây giờ, thật không ngờ “Khau” lại sống ở đây, nhất định anh phải tìm bằng được.
  - Thế em không biết “Khau” đi đâu, bao giờ về à? – Trước khi trở lại thị trấn, chú Tản cố gặng hỏi thêm.
     Thành không trả lời vì chính cậu cũng không biết, hơn nữa cậu ta cũng không muốn xen vào chuyện riêng tư của họ…
 
***
   - Tôi đã nói với em bao nhiêu lần rồi, phải đóng cho đúng hẹn. Mà này, bây giờ còn ai tiêu được đồng 200 với 500 nữa? Em mang về ngay, lần này nhất định tôi không nhân nhượng nữa – Cô tài vụ gay gắt.
     Cô bé Hạnh tội nghiệp òa lên, nó lao ra khỏi phòng. Nó không hiểu cớ sự, vừa chạy vừa khóc, nó muốn về nhà ngay để gặp mẹ. Xưa nay mẹ vẫn luôn yêu thương hết mình vì nó, chắc chắn phải có khúc mắc. Thầy chủ nhiệm từ nãy đến giờ đứng ngoài cửa đã chứng kiến tất cả, như sực ra điều gì, thầy liền đuổi theo cô bé. Cứ như thế, trò mải miết chạy, thầy cố đuổi theo sau. Bỗng trời tối sầm, một cơn mưa ập đến. Khi thầy chủ nhiệm đuổi kịp cũng là lúc cả hai thầy trò đều ướt sũng. Cầm tay học trò, thầy chậm rãi nhưng dứt khoát:
  -  Bĩnh tĩnh đi Hạnh, nghe thầy nói đã. Chắc chắn nhà em có vấn đề gì đó...
     Cô trò đã thôi khóc nhưng không đứng lại, Hạnh vẫn muốn về nhà.
  - Thôi được, thầy sẽ đưa em về bởi thầy muốn xem hoàn cảnh gia đình em ra sao. Bây giờ hãy quay lại, chúng ta không thể đi bộ hai chục cây số trong tình trạng mưa ướt thế này đúng không? Đợi tạnh mưa, thầy sẽ lấy xe máy và hai thầy trò chúng ta cũng về nhé?
     Chiếc xe máy màu đỏ chầm chậm lăn bánh trên con đường chỗ thì gồ ghề, đoạn thì lầy bùn đất, con đường đến Đà Sơn thật heo hút. Lúc này, thầy chủ nhiệm mới thấy hết những gian nan vất vả của học sinh mình. Vượt qua con dốc Khủa Sao thuộc địa phận Thúy Dục, sang cầu bên kia là địa phận của Đà Sơn. Chỉ cách ngăn bởi con sông mà bên thị trấn thì sầm uất, dân cư đông đúc, chả bù bên Đà Sơn vắng vẻ xơ xác. Trên con đường này, hai bên đường lác đác những nhà sàn của bà con dân tộc Mường, thỉnh thoảng xe phải dừng hẳn lại bởi đàn lợn mán cả mẹ lẫn con chạy qua.
    Xe vẫn đang chạy, chỉ cách cây cầu vài trăm mét, bỗng cô trò kêu lên:
  - Thầy ơi dừng lại đi, người phía trước hình như là mẹ em đó.
   Thầy chủ nhiệm cho xe dừng lại trước một người đàn bà tật nguyền, quần áo xơ xác, đầu đội chiếc nón đã cũ, một tay chống nạng, tay kia khoác cái túi nhỏ. Cô bé Hạnh ào đến ôm chặt lấy mẹ vừa khóc vừa nói:
  - Con xin lỗi mẹ, giờ con đã hiểu. Mẹ nói dối con, mẹ không phải đi làm mây tre đan đúng không? Mẹ ơi, con sẽ về, con không đi học nữa đâu.
    Thầy chủ nhiệm bàng hoàng, thầy không ngờ cô trò nhỏ của mình lại có hoàn cảnh như thế này. Thầy quyết định đưa trường hợp học sinh có hoàn cảnh đặc biệt của thầy lên ban giám hiệu,  đề nghị miễn toàn bộ học phí và hỗ trợ sinh hoạt cho em đến khi tốt nghiệp.
 
***
    Buổi tuyên dương những học sinh có thành tích xuất sắc trong học tập và trong kì thi tốt nghiệp, thi tuyển sinh vào Đại học và Cao đẳng được diễn ra trong bầu không khí háo hức và sôi động. Thầy hiệu trưởng hân hoan và trịnh trọng đọc danh sách, trao phần thưởng. Cuối cùng, rất xúc động ông nói:
   -  Kính thưa các vị khách quý, kính thưa các bậc phụ huynh cùng toàn thể các em. Trong không khí phấn khởi và vinh quang này, tôi muốn được giới thiệu và chia sẻ niềm vui với một vị phụ huynh đặc biệt, một người mẹ tuyệt vời. Bà đã chịu biết bao vất vả đớn đau bất hạnh trong cuộc sống, hy sinh tất cả vì con. Những ngày tháng cuối cùng trước khi kết thúc năm học, để có tiền đóng cho con, bà đã đi khắp nơi bằng chiếc nạng gỗ, cầu xin lòng tốt của mọi người. Chắt chiu dành dụm từng đồng lẻ cho con, mong con thành tài. Rất nhiều lần, bà đã qua đây, lặng lẽ dõi mắt về phía cổng trường ngóng con cho thỏa nỗi nhớ, nhưng bà không vào. Bà không muốn làm ảnh hưởng đến việc học tập của con. Vâng, người mà tôi muốn nhắc đến ấy là bà Lê Thị Thanh Lương, phụ huynh của thủ khoa Lê Thị Mỹ Hạnh – Một học trò xuất sắc của trường chúng ta.
   Từ bên cánh gà, bước ra sân khấu là một người đàn bà lam lũ, một tay chống nạng, tay kia vịn vai con gái. Cái ống quần không chân cứ lắc lư theo nhịp bước  trông rất tội. Nhưng mặt bà rạng rỡ, hân hoan, ánh mắt như mãn nguyện, hạnh phúc. Hàng tràng pháo tay vang dội không ngớt.
    Bỗng từ phía băng ghế dành cho các đại biểu, bác chủ tịch hội cha mẹ học sinh bất ngờ bước nhanh lên sân khấu. Bác run run nói không tròn tiếng:
  -  Kìa... Lương.
     Rồi bác cùng dìu mẹ con bà Lương vào trong cánh gà.
    Vị chủ tịch hội cha mẹ học sinh ấy chính là Vi Công Tản
                                                                      Viết xong ngày 10.9.2013

Tác giả bài viết: Trương Vân Ngọc (GV: Tổ Văn)

Nguồn tin: Trường THPT Minh Phú

Tổng số điểm của bài viết là: 4 trong 3 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Đăng nhập thành viên