CƠN MƯA

0
61

(Bài văn tả cảnh của Trương Ngọc Cẩm Anh)

“Mưa, mưa đến rồi” Mọi người vui sướng reo hò bởi họ luôn nghĩ rằng, mưa làm dịu mát không khí nóng bức mùa hè và tưới cho tươi tốt cây cối xung quanh. Nhưng các bạn có biết, mưa luôn là phần mở đầu cho những kỷ niệm khó phai mờ trong mỗi chúng ta!

Chiều nay, trước khi có mưa, hai chị em tôi đang chơi chắt thì nghe bác gọi “Con Cẩm, Con Lam, mần chi mô chúng bây, ở nhà hay ra đồng với bá?” Cả hai đứa đồng thanh “dạ” rồi tíu tít theo chân bác bước đi. Ra đến cổng làng, bỗng bác kêu lên “Chết, sắp mưa rồi, mà bá quên cái roi trâu” Nói rồi bác kéo hai chúng tôi trở lại, vừa vào nhà thì đám mây đen đã đưa cơn mưa ồ ạt ập tới. Gió cùng sấm chớp nổi lên, bầu trời tối lại. Mẹ gà cuống cuồng kéo đàn con về, cậu mèo mướp nhảy phóc vào bếp, bầy chim sẻ lích rích tìm chỗ trú. Cây cối trong vườn lúc trước còn héo hắt vì nắng, giờ bỗng tươi tắn hẳn lại. Mưa – giọt thuốc thần kỳ hàn gắn vết khô nứt của đất đai, đem lại sự sống cho muôn loài. Bỗng tôi thấy cảnh vật xung quanh quen thuộc, thân thương biết bao. Lòng chợt thấy man mác buồn và nhớ. Hỡi ôi, ngăn tủ kỷ niệm trong tâm trí, đừng bao giờ tìm thấy chìa khóa! Đừng bao giờ nhé, để tôi dầm dề nước mắt hòa với mưa. Quyên ơi, chẳng bao giờ mình gặp được cậu, chẳng bao giờ được cùng nhau dầm ướt trong mưa, bởi cái chiều mưa hôm ấy đã mang bạn đi mãi mãi. Ở dưới ấy, bạn vẫn đón được mưa đúng không? Đây này, từng con nước như xoáy vào chân mình tựa thể đang tìm đến bạn đấy

“Chị Cẩm ơi, tắm mưa đi” tiếng Lam gọi, vừa chạy vừa kéo tay tôi rất mạnh. Mưa hòa vào lòng tôi như xoa dịu nỗi đau, mùi của mưa hôm nay chẳng khác gì hôm ấy. Mưa ơi, hãy đóng giúp tôi cái ngăn tủ kỷ niệm, nhốt vào đó tất cả nỗi buồn, niềm thương nhớ của ngày hôm qua mưa nhé?

Có phải mưa đã hiểu những ý nghĩ của tôi mà đã bắt đầu ngớt rồi kìa, những hạt mưa nhẹ và thưa dần. Rất nhiều dòng theo các ngả chảy về, từng giọt nước tóc tách trên mái hiên rơi xuống, tất cả hòa thành bản nhạc nghe rất vui tai và rộn rã. Từ phía Tây, đám mây chuyển từ màu trắng sang phớt hồng và, bác Mặt Trời đã xuất hiện trở lại, bác đã đem trả mọi người bức tranh thiên nhiên sáng sủa, không những thế, bác còn vẽ thêm chiếc cầu vồng ngũ sắc nom mới tuyệt làm sao? Bầy chim bắt đầu kéo ra, cất tiếng hót véo von. Mẹ gà đã cho đàn con ra vườn tự bao giờ, lười như cậu mèo mướp cũng cong người nhảy ra sân chào đón mưa tạnh. Giờ vẫn còn sớm nên khắp ngả đường làng, mọi người lục tục ra đồng tiếp tục công việc. “Giời đất ơi, Cẩm Anh! Hai chị em trông nhau mà dầm mưa ướt hết thế này à?” Nghe tiếng bác mắng, tôi liền kéo Lam về nhà thay quần áo mà trong lòng vẫn còn muốn chơi với mưa nữa. Mưa ơi, cảm ơn bạn nhiều lắm, thỉnh thoảng bạn lại ghé thăm tôi nhé, tôi yêu bạn bởi không những bạn mang đến sức sống mà còn giữ hộ tôi kỷ niệm của ngày qua.