VÔ ĐỀ

0
120
Nữ sĩ Hoàng Hương Lan – Tổ Tự nhiên
I
Ta như kẻ ngây khờ
Nhờ tháng ngày cất hộ
Ôm đầy tay … đầy tay
Cả một kho vô cớ
Ngỡ cơn mưa nói hộ
Phút hanh hao khát mùa
Ta như người đi lạc
Giấu cả mình … hoang mang
Sợi tơ trời mỏng quá
Trói làm sao gió ngàn
Đành nhìn theo im lặng
Mây một chiều đi ngang …
II
Xin trời cho một chữ ngông
Trời bèn cau mặt … đàn ông đấy nàng
Xin trời cho một chữ ngang
Trời đeo kính sáng hỏi nàng: Giới chi
Nàng rằng cho nhé chữ si
Trời cười nhoẻn miệng, tưởng gì … cho ngay
Tặng luôn nàng một chữ say
Thi thoảng bớt tỉnh mới hay nàng à
Không bao giờ nhé chữ già
Bao nhiêu năm nữa vẫn là đôi mươi
Trời rằng rồi cũng lòi đuôi
Sợ già với xấu đúng thôi, đàn bà …
HHL