Có những âm thanh dù chỉ vang lên trong tích tắc nhưng đủ sức kéo cả một khoảng trời ký ức trở về. Với tôi, đó là tiếng trống trường THPT Minh Phú – âm thanh giòn giã, dứt khoát đã gõ nhịp cho biết bao buổi sáng đến lớp, biết bao giờ ra chơi rộn rã và cả những phút giây bịn rịn của ngày chia tay mái trường. Năm tháng đã đi qua, cô học trò khóa 10 năm nào lần đầu nghe tiếng trống ấy vang lên, chào đón mình bước qua cánh cổng trường. Giờ đây, mỗi khi tình cờ nghe lại một âm thanh tương tự đâu đó giữa phố xá, lòng tôi vẫn khẽ chùng xuống như thể thời gian chưa từng trôi. Tôi còn nhớ rất rõ tiếng trống đầu tiên tôi nghe ở THPT Minh Phú là vào một sáng khai giảng, khi ấy tôi còn là một đứa trẻ mười lăm tuổi rụt rè đứng lẫn trong hàng ngũ học sinh lớp mười, tay nắm chặt vạt áo đồng phục, mắt ngước nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay trên nền trời tháng chín trong veo. Tiếng trống khai trường bắt đầu vang lên dõng dạc, ngân vang giữa sân trường, như một lời chào đón tôi đến với một hành trình mới; và cũng như một lời hẹn rằng, phía trước sẽ là những tháng năm thật đẹp của tuổi học trò. Ngày ấy, tôi đâu biết rằng chỉ ba năm sau, chính tiếng trống ấy lại vang lên lần nữa, nhưng lần này là để tiễn tôi rời xa mái trường – tiếng trống của buổi lễ bế giảng cuối cùng, day dứt và bịn rịn hơn bất cứ âm thanh nào tôi từng nghe. Tiếng trống đặc biệt ấy là cả một thanh xuân và trong thanh xuân đó có những người thầy người cô đã đã âm thầm đứng phía sau mỗi bước đi trưởng thành của chúng tôi. Thầy cô không chỉ dạy chúng tôi những bài học trên trang sách mà còn dạy cách sống tử tế, cách đứng dậy sau vấp ngã và cách yêu thương. Giữa miền ký ức ấy, có một người cô mà mỗi khi nhắc đến, trong tôi vẫn nguyên vẹn một niềm thương mến, đó là cô Chúc Thị Tình – người mẹ thứ hai của chúng tôi suốt ba năm cấp ba. Cô đến với lớp 10K trong một ngày đầu năm học còn ngập ngừng với những cái tên xa lạ. Nhưng chỉ một tuần sau, cô đã thuộc làu tên từng đứa, thậm chí biết cả tính cách, sở thích của mỗi bạn. Cô bảo: “Cô xin lỗi nếu cô có nghiêm khắc quá với các em. Cô muốn các em thành công, nhưng quan trọng hơn, cô muốn các em trở thành người tử tế.” Suốt mười năm qua, tôi đã mang theo câu nói ấy như một lẽ sống.
Và có lẽ, điều khiến tôi biết ơn cô nhất không nằm ở những bài học trên trang giấy, mà ở một lần cô đã giúp tôi hiểu rằng: thất bại không phải là dấu chấm hết, mà là nơi mỗi người học cách đứng dậy và trưởng thành. Một kỷ niệm khiến tôi không thể quên là lần tôi đạt điểm dưới trung bình kỳ thi học kỳ I môn Toán. Tôi khóc rất nhiều và có những suy nghĩ tiêu cực. Tôi nghĩ mình chưa đủ cố gắng. Cô chủ nhiệm nhẹ nhàng gọi riêng tôi xuống phòng họp trong lúc trống tiết. Cô không trách móc, cũng không nói về điểm số mà kể cho tôi nghe về con đường cô đã đi – một cô gái Tuyên Quang xa xôi, kiên trì theo đuổi con chữ , nuôi dưỡng ước mơ đứng trên bục giảng gieo mầm tri thức cho thế hệ trẻ và trở thành cô giáo. “Điểm số hôm nay không quyết định con người em ngày mai, nhưng cách em đứng dậy sau thất bại mới quyết định tương lai của em,” – cô nói. Từ hôm đó, tôi thay đổi hoàn toàn cách nhìn về cái gọi là thất bại và sự nỗ lực. Tôi bắt đầu học tập đều đặn hơn, kiên trì hơn. Đến cuối năm, điểm trung bình của tôi đã nằm trong top đầu của lớp, trở thành cán bộ gương mẫu trong học tập suốt ba năm – một điều mà tôi chưa từng nghĩ mình có thể làm được.
Cùng với cô chủ nhiệm, tôi còn nhớ mãi cô Nguyễn Thị Thanh, giáo dạy Ngữ Văn – người đã thay đổi cách tôi cảm nhận cuộc sống. Cô có giọng đọc thơ trầm ấm. Tôi vẫn nhớ mãi trong một tiết học Văn về bài thơ “Sóng” của Xuân Quỳnh, cô đã để cả lớp im lặng suốt ba phút để tự cảm nhận cái hay cái đẹp trong bài thơ. Hết thời gian, cô chậm rãi nói: “Các em thấy không, văn chương không chỉ để học thuộc cho đủ điểm thi, mà là để cảm nhận những tinh tuý của tác giả trong lời văn, những rung động trong trái tim mình.” Chính cô đã khơi gợi trong tôi tình yêu văn học và khả năng diễn đạt cảm xúc bằng ngôn từ – điều mà tôi vẫn đang sử dụng hằng ngày trong công việc hiện tại.
Nếu thầy cô là những người dìu bước chúng tôi trưởng thành, thì bạn bè chính là những người đã cùng tôi viết nên những trang rực rỡ nhất của tuổi học trò. Tôi có những người bạn đáng yêu đã đồng hành cùng tôi suốt ba năm học. Lớp chúng tôi từng có lần giận nhau suốt hai tuần vì một chuyện vặt, rồi lại khóc và ôm nhau xin lỗi trong ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè. Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu rằng tình bạn đích thực có thể vượt qua mọi giận hờn nông nổi. Lớp tôi cùng nhau ôn thi đêm khuya, cùng nhau hái trộm xoài sau vườn trường, cùng nhau chạy vội khi trống vào lớp đã điểm khi đang dạo ở dưới sân. Những ký ức ấy – dù đôi khi ngây ngô, thậm chí có phần nghịch ngợm – lại chính là những mảng màu tươi sáng nhất trong bức tranh thanh xuân.
Những buổi chào cờ đầu tuần, khi tiếng trống điểm nhịp, lá cờ tung bay trong gió phía trước các khối học sinh, cả sân trường im phăng phắc, hàng nghìn ánh mắt học sinh cùng hướng về một phía. Thầy Hiệu trưởng Nguyễn Hồng Sơn, trong những bài phát biểu dịp đầu năm học mới, thường nói: “Tiếng trống trường không chỉ để báo giờ, mà còn để nhắc các em rằng, mỗi ngày đến trường là một ngày trưởng thành. Các em không chỉ học kiến thức, mà đang học cách làm người, học cách tự hào về chính ngôi trường mình đang theo học.” Mười năm sau, tôi nghĩ những lời ấy vẫn còn vẹn nguyên trong mỗi học sinh các khoá.
Và tôi thực sự tự hào về THPT Minh Phú. Tôi tự hào khi biết rằng trong suốt 20 năm qua, trường đã duy trì tỷ lệ đỗ tốt nghiệp THPT cao và có hàng trăm học sinh đạt giải trong các kỳ thi học sinh giỏi cấp cụm, cấp thành phố. Tôi tự hào khi nghe tin khóa 10 của chúng tôi 100% các học sinh đủ điều kiện tốt nghiệp, hơn một nửa số đó đỗ nguyện vọng 1 vào các ngôi trường đại học, mang theo ước mơ và hoài bão. Nhưng hơn cả những thành tích, tôi tự hào vì THPT Minh Phú là nơi có những phong trào văn hóa, văn nghệ, thể thao sôi nổi – những giải bóng đá chào mừng 26/3, những đêm văn nghệ 20/11 làm rung động cả một khoảng sân trường, những hoạt động từ thiện từ thiện của Đoàn trường đối với những hoàn cảnh khó khăn đã dạy chúng tôi biết sẻ chia và yêu thương.
Tôi tự hào vì THPT Minh Phú đã cho tôi một tuổi trẻ là những trải nghiệm, những bài học về lòng nhân ái và trách nhiệm. Chính những điều ấy đã nuôi dưỡng trong tôi một tình yêu bền chặt với mái trường này – một tình yêu không phai mờ theo năm tháng.
Ngày rời trường, tiếng trống bế giảng vang lên khác hẳn mọi khi. Không còn là nhịp gấp gáp thường ngày mà là một âm thanh chậm rãi, trầm lắng, như đang cố kéo dài thêm giây phút cuối cùng bên bạn bè, thầy cô. Tôi đứng giữa sân trường hôm ấy, nước mắt lăn dài mà không hay biết, tay nắm chặt tay những đứa bạn thân bên cạnh. Chúng tôi ôm nhau, bắt tay thầy cô, hứa sẽ cùng nhau về thăm mái trường thường xuyên. Mãi cho đến khi tiếng trống cuối cùng tắt hẳn, tôi mới hiểu rằng, những điều thân thuộc hóa ra có thể xa vời chỉ trong một khoảnh khắc.
Nhưng xa trường không có nghĩa là rời bỏ. Mười năm qua, sợi dây giữa những cựu học sinh như chúng tôi và THPT Minh Phú chưa một ngày đứt đoạn. Tôi vẫn thường xuyên theo dõi fanpage của trường, vui mừng khi thấy những tin vui về thành tích của học sinh khóa sau, bồi hồi khi nhìn thấy những bức ảnh của trường được tân trang mới mẻ. Năm 2026, chúng tôi – các cựu học sinh từ khoá 1 – 18 thật vinh dự và xúc động khi được quay lại trường chuẩn bị cho dấu mốc 20 năm thành lập. Đặc biệt hơn cả, bao thế hệ học trò năm nào lại có dịp hội ngộ, được chào đón trong vòng tay ấm áp của các thầy cô. Chúng tôi xúc động khi thấy những dãy hành lang ngày nào trong kí ức vẫn còn vẹn nguyên, giản dị và thân thương. Cây bàng già nơi góc sân vẫn đứng đó, chỉ có điều tán lá đã xòe rộng hơn, như thể nó cũng đã trưởng thành cùng thời gian.
Chúng tôi ngồi với cô chủ nhiệm trong căn phòng quen thuộc, nghe cô kể về những thế hệ học trò mới, về những khó khăn và niềm vui của người gieo chữ qua từng năm. Và bỗng nhiên, tôi nhận ra rằng dù thời gian có thay đổi, tình yêu dành cho THPT Minh Phú vẫn được thế hệ này truyền sang thế hệ khác, như một di sản vô hình. Những thế hệ học sinh rồi sẽ đi, nhưng ngôi trường vẫn ở đó, vẫn đón chào những gương mặt mới, vẫn tiếp tục ươm mầm cho những ước mơ THPT Minh Phú đã cho tôi nhiều hơn cả kiến thức. Từ những bài học của thầy cô, tôi học được cách đứng dậy sau vấp ngã, cách sống có trách nhiệm và cách yêu thương. Hôm nay, khi đã là một người cống hiến giá trị cho xã hội, tôi nhận ra rằng những kỹ năng mềm và giá trị sống tôi nhận được từ mái trường cũ quan trọng hơn bất kỳ công thức toán học hay định luật vật lý nào. Cô giáo chủ nhiệm đã dạy tôi sự kiên trì; cô dạy Văn đã dạy tôi rung động và cảm xúc; và thầy Hiệu trưởng đã dạy tôi lòng tự hào và trách nhiệm. Những bài học ấy đã và đang dẫn dắt tôi trên mọi nẻo đường đời.
Và có lẽ, đó cũng là mong muốn chung của các học sinh THPT Minh Phú, dù là tôi – các cựu học sinh – hay các thế hệ đã, đang, và sẽ ngồi ngồi dưới mái trường này khi trưởng thành, đều mong muốn được trở về, không chỉ để thăm lại mái trường, thầy cô, mà còn để góp một phần công sức cho nơi đã nuôi dưỡng – mỗi sự chung tay, dù lớn hay nhỏ, đều là một cách để tri ân và tiếp nối những giá trị tốt đẹp mà THPT Minh Phú đã trao cho chúng tôi.
Tôi tin rằng Minh Phú sẽ tiếp tục vươn xa hơn nữa, không chỉ trong thành tích đào tạo mà còn trong việc định hình nhân cách cho biết bao thế hệ học sinh. Tôi tin rằng, dù thời gian có trôi bao xa, dù bao thế hệ học sinh có nối tiếp nhau bước qua cánh cổng trường, thì tiếng trống THPT Minh Phú vẫn sẽ luôn là thanh âm đầu tiên chào đón và thanh âm cuối cùng tiễn đưa mỗi người con ngôi trường Minh Phú vào đời.
Đơn vị: Lớp KK10 (Cựu bí thư lớp – Khoá 10)



